Home / Lời Chúa hằng ngày

Lời Chúa hằng ngày

Thứ sáu - ngày 26.1- Tuần III - Mùa Thường Niên

Bài đọc 1: 2 Tm 1,1-8  Tôi hồi tưởng lại lòng tin không giả hình của anh. Khởi đầu thư thứ hai của thánh Phao-lô tông đồ gửi ông Ti-mô-thê. 1 Tôi là Phao-lô, Tông Đồ của Đức Ki-tô Giê-su, do ý muốn của Thiên Chúa, chiếu theo lời Thiên Chúa hứa ban sự sống vốn có trong Đức Ki-tô Giê-su, 2 gửi anh Ti-mô-thê, người con yêu dấu. Xin Thiên Chúa là Cha và xin Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, ban cho anh được ân sủng, lòng thương xót và sự bình an. 3 Tôi tạ ơn Thiên Chúa, Đấng tôi phụng thờ với lương tâm trong sạch, theo gót tổ tiên ; tôi tạ ơn Người khi tôi không ngừng nhắc nhớ đến anh, trong các lời cầu nguyện của tôi, đêm cũng như ngày. 4 Nhớ đến những giọt nước mắt của anh, tôi ước ao gặp lại anh để được chan chứa niềm vui. 5 Tôi hồi tưởng lại lòng tin không giả hình của anh, lòng tin đã có nơi cụ Lô-ít, bà ngoại anh, nơi bà Êu-ni-kê, mẹ anh, cũng như chính nơi anh, tôi xác tín như vậy. 6 Vì lý do đó, tôi nhắc anh phải khơi dậy đặc sủng của Thiên Chúa, đặc sủng anh đã nhận được khi tôi đặt tay trên anh. 7 Vì Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ. 8 Vậy anh đừng hổ thẹn vì phải làm chứng cho Chúa chúng ta, cũng đừng thẹn vì tôi, người tù của Chúa ; nhưng dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa, anh hãy đồng lao cộng khổ với tôi để loan báo Tin Mừng.   Đáp ca: Tv 95,1-2a.7-8a.10 (Đ. x. c.3) Đ.Hãy kể cho muôn dân được biếtnhững kỳ công Chúa làm. 1Hát lên mừng Chúa một bài ca mới,hát lên mừng Chúa, hỡi toàn thể địa cầu !2aHát lên mừng Chúa, chúc tụng Thánh Danh ! Đ.Hãy kể cho muôn dân được biếtnhững kỳ công Chúa làm. 7Hãy dâng Chúa, hỡi các dân các nước,dâng Chúa quyền lực và vinh quang,8ahãy dâng Chúa vinh quang xứng danh Người. Đ.Hãy kể cho muôn dân được biếtnhững kỳ công Chúa làm. 10Hãy nói với chư dân : Chúa là Vua hiển trị,Chúa thiết lập địa cầu, địa cầu chẳng chuyển lay,Người xét xử muôn nước theo đường ngay thẳng. Đ.Hãy kể cho muôn dân được biếtnhững kỳ công Chúa làm.   Tung hô Tin Mừng: Lc 4,18 Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa đã sai tôi đi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn, công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha. Ha-lê-lui-a.   Tin Mừng: Lc 10,1-9 Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. ✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. 1 Khi ấy, Chúa Giê-su chỉ định bảy mươi hai môn đệ khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. 2 Người bảo các ông : “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. 3 Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. 4 Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. 5 Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói : “Bình an cho nhà này !” 6 Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy ; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em. 7 Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. 8 Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. 9 Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ : “Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.”  

Thứ năm - ngày 25.1- Tuần III - Mùa Thường Niên

Bài đọc 1: Cv 22,3-16  Anh hãy đứng lên, chịu phép rửa, thanh tẩy mình cho sạch tội lỗi, miệng kêu cầu danh Đức Giê-su. Bài trích sách Công vụ Tông Đồ. 3 Hôm đó, ông Phao-lô nói với dân chúng : “Tôi là người Do-thái, sinh ở Tác-xô miền Ki-li-ki-a, nhưng tôi đã được nuôi dưỡng tại thành này ; dưới chân ông Ga-ma-li-ên, tôi đã được giáo dục để giữ Luật cha ông một cách nghiêm ngặt. Tôi cũng đã nhiệt thành phục vụ Thiên Chúa như tất cả các ông hiện nay. 4 Tôi đã bắt bớ Đạo này, không ngần ngại giết kẻ theo Đạo, đã đóng xiềng và tống ngục cả đàn ông lẫn đàn bà, 5 như cả vị thượng tế lẫn toàn thể hội đồng kỳ mục có thể làm chứng cho tôi. Tôi còn được các vị ấy cho thư giới thiệu với anh em ở Đa-mát, và tôi đi để bắt trói những người ở đó, giải về Giê-ru-sa-lem trừng trị. 6 “Đang khi tôi đi đường và đến gần Đa-mát, thì vào khoảng trưa, bỗng nhiên có một luồng ánh sáng chói lọi từ trời chiếu xuống bao phủ lấy tôi. 7 Tôi ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với tôi : ‘Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta ?’ 8 Tôi đáp : ‘Thưa Ngài, Ngài là ai ?’ Người nói với tôi : ‘Ta là Giê-su Na-da-rét mà ngươi đang bắt bớ.’ 9 Những người cùng đi với tôi trông thấy có ánh sáng, nhưng không nghe thấy tiếng Đấng đang nói với tôi. 10 Tôi nói : ‘Lạy Chúa, con phải làm gì ?’ Chúa bảo tôi : ‘Hãy đứng dậy, đi vào Đa-mát, ở đó người ta sẽ nói cho anh biết tất cả những gì Thiên Chúa đã chỉ định cho anh phải làm.’ 11 Vì ánh sáng chói loà kia làm cho tôi không còn trông thấy nữa, nên tôi đã được các bạn đồng hành cầm tay dắt vào Đa-mát. 12 “Ở đó, có ông Kha-na-ni-a, một người sùng đạo, sống theo Lề Luật và được mọi người Do-thái ở Đa-mát chứng nhận là tốt. 13 Ông đến, đứng bên tôi và nói : ‘Anh Sa-un, anh thấy lại đi !’ Ngay lúc đó, tôi thấy lại được và nhìn ông. 14 Ông nói : ‘Thiên Chúa của cha ông chúng ta đã chọn anh để anh được biết ý muốn của Người, được thấy Đấng Công Chính và nghe tiếng từ miệng Đấng ấy phán ra. 15 Quả vậy, anh sẽ làm chứng nhân cho Đấng ấy trước mặt mọi người về các điều anh đã thấy và đã nghe. 16 Vậy bây giờ anh còn chần chừ gì nữa ? Anh hãy đứng lên, chịu phép rửa và thanh tẩy mình cho sạch tội lỗi, miệng kêu cầu danh Người.”   Đáp ca: Tv 116,1.2 (Đ. Mc 16,15)  Đ.Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng. 1Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa,ngàn dân ơi, hãy chúc tụng Người ! Đ.Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng. 2Vì tình Chúa thương ta thật là mãnh liệt,lòng thành tín của Người bền vững muôn năm. Đ.Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng.   Tung hô Tin Mừng: x. Ga 15,16 Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Chính Thầy đã chọn anh em từ giữa thế gian, để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại. Ha-lê-lui-a.   Tin Mừng: Mc 16,15-18 Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng. ✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. 15 Khi ấy, Đức Giê-su hiện ra với Nhóm Mười Một và nói với các ông rằng : “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. 16 Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. 17 Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin : nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. 18 Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ.”

Thứ tư- ngày 24.1- Tuần III - Mùa Thường Niên

Bài đọc 1: 2 Sm 7,4-17 Ta sẽ cho dòng dõi ngươi đứng lên kế vị ngươi, và Ta sẽ làm cho vương quyền nó được vững bền. Bài trích sách Sa-mu-en quyển thứ hai. 4 Đêm ấy, có lời Đức Chúa phán với ông Na-than rằng : 5 “Hãy đi nói với tôi tớ của Ta là Đa-vít : Đức Chúa phán thế này : Ngươi mà xây nhà cho Ta ở sao ? 6 Thật vậy, từ ngày Ta đưa con cái Ít-ra-en lên từ Ai-cập cho tới ngày hôm nay, Ta không hề ở trong một ngôi nhà, nhưng Ta đã nay đây mai đó trong một cái lều và trong một nhà tạm.  7 Trong suốt thời gian rày đây mai đó với toàn thể con cái Ít-ra-en, có bao giờ Ta đã lên tiếng hỏi một trong các thủ lãnh Ít-ra-en mà Ta đã đặt lên chăn dắt dân Ta là Ít-ra-en : ‘Sao các ngươi không xây cho Ta một ngôi nhà bằng gỗ bá hương ?’ 8 Bây giờ ngươi hãy nói với tôi tớ Ta là Đa-vít như sau : Đức Chúa các đạo binh phán thế này : Chính Ta đã cất nhắc ngươi, từ một kẻ lùa chiên ngoài đồng cỏ, lên làm người lãnh đạo dân Ta là Ít-ra-en. 9 Ngươi đi đâu, Ta cũng đã ở với ngươi ; mọi thù địch ngươi, Ta đã diệt trừ cho khuất mắt ngươi. Ta sẽ làm cho tên tuổi ngươi lẫy lừng, như tên tuổi những bậc vĩ nhân trên mặt đất. 10 Ta sẽ cho dân Ta là Ít-ra-en một chỗ ở, Ta sẽ định cư chúng, và chúng sẽ ở luôn tại đó, chúng sẽ không còn run sợ, và quân gian ác cũng không còn tiếp tục áp bức chúng như thuở ban đầu, 11 kể từ thời Ta đặt các thủ lãnh cai quản dân Ta là Ít-ra-en. Ta sẽ cho ngươi được thảnh thơi, không còn thù địch nào nữa, Đức Chúa báo cho ngươi biết là Đức Chúa lập cho ngươi một nhà.  12 Khi ngày đời của ngươi đã mãn và ngươi đã nằm xuống với cha ông, Ta sẽ cho dòng dõi ngươi đứng lên kế vị ngươi -một người do chính ngươi sinh ra-, và Ta sẽ làm cho vương quyền của nó được vững bền. 13 Chính nó sẽ xây một nhà để tôn kính danh Ta, và Ta sẽ làm cho ngai vàng của nó vững bền mãi mãi. 14 Đối với nó, Ta sẽ là cha, đối với Ta, nó sẽ là con. Khi nó phạm lỗi, Ta sẽ sửa phạt nó bằng roi của người phàm, bằng đòn của con người. 15 Tình thương của Ta sẽ không rời khỏi nó, như Ta đã cho rời khỏi Sa-un, kẻ Ta đã bắt rời khỏi mặt ngươi. 16 Trước mặt Ta, nhà của ngươi và vương quyền của ngươi sẽ muôn đời bền vững, và ngai vàng của ngươi sẽ được củng cố đến muôn đời.” 17 Ông Na-than đã nói lại với vua Đa-vít, đúng y như tất cả những lời ấy và tất cả thị kiến ấy.   Đáp ca: Tv 88,4-5.27-28.29-30 (Đ. c.29a) Đ.Ta sẽ yêu thương Người đến muôn thuở. 4Xưa Chúa phán : “Ta đã giao ước với người Ta tuyển chọn,đã thề cùng Đa-vít, nghĩa bộc Ta,5rằng : dòng dõi ngươi, Ta thiết lập cho đến ngàn đời,ngai vàng ngươi, Ta xây dựng qua muôn thế hệ.” Đ.Ta sẽ yêu thương Người đến muôn thuở. 27Người sẽ thưa với Ta : “Ngài chính là Thân Phụ,là Thiên Chúa con thờ, là núi đá cho con được cứu độ !”28Phần Ta, Ta sẽ đặt Người làm trưởng tử,cao cả hơn vua chúa trần gian. Đ.Ta sẽ yêu thương Người đến muôn thuở. 29Ta sẽ yêu thương Người đến muôn thuởvà thành tín giữ giao ước với Người.30Ta cho dòng dõi Người muôn năm tồn tại,cho ngai vàng trường cửu tựa trời xanh. Đ.Ta sẽ yêu thương Người đến muôn thuở.   Tung hô Tin Mừng Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Hạt giống là lời Thiên Chúa, người gieo giống là Đức Ki-tô. Ai tuân giữ lời Người sẽ muôn đời tồn tại. Ha-lê-lui-a.   Tin Mừng: Mc 4,1-20 Người gieo giống đi ra gieo giống. ✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. 1 Khi ấy, Đức Giê-su lại bắt đầu giảng dạy ở ven Biển Hồ. Dân chúng tụ họp bên Người rất đông, nên Người phải xuống ngồi trên thuyền đang đậu dưới biển, còn tất cả dân chúng thì ở trên bờ. 2 Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều. Trong lúc giảng dạy, Người nói với họ : 3 “Các người nghe đây ! Người gieo giống đi ra gieo giống. 4 Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. 5 Có hạt rơi trên sỏi đá, chỗ không có nhiều đất ; nó mọc ngay, vì đất không sâu ; 6 nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. 7 Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt và không sinh hoa kết quả. 8 Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nó mọc và lớn lên, sinh hoa kết quả : hạt được ba chục, hạt được sáu chục, hạt được một trăm.” 9 Rồi Người nói : “Ai có tai để nghe thì hãy nghe !” 10 Khi còn một mình Đức Giê-su, những kẻ ở chung quanh Người cùng với Nhóm Mười Hai mới hỏi Người về các dụ ngôn. 11 Người nói với các ông : “Phần anh em, mầu nhiệm Nước Thiên Chúa đã được ban cho anh em ; còn với những người kia là những kẻ ở ngoài, thì cái gì cũng phải dùng dụ ngôn, 12 để họ có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy, có lắng tai nghe cũng không hiểu, kẻo họ trở lại và được ơn tha thứ.” 13 Người còn nói với các ông : “Anh em không hiểu dụ ngôn này, thì làm sao hiểu được tất cả các dụ ngôn ? 14 Người gieo giống đây là người gieo Lời. 15 Những kẻ ở bên vệ đường, nơi Lời đã gieo xuống, là những kẻ vừa nghe thì Xa-tan liền đến lấy đi Lời đã gieo nơi họ. 16 Còn những kẻ được gieo trên nơi sỏi đá là những kẻ khi nghe Lời thì liền vui vẻ đón nhận, 17 nhưng họ không đâm rễ mà là những kẻ nông nổi nhất thời ; sau đó, khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì Lời, họ vấp ngã ngay. 18 Những kẻ khác là những kẻ được gieo vào bụi gai : đó là những kẻ đã nghe Lời, 19 nhưng những nỗi lo lắng sự đời, bả vinh hoa phú quý cùng những đam mê khác xâm chiếm lòng họ, bóp nghẹt lời khiến Lời không sinh hoa kết quả gì. 20 Còn có những người được gieo trên đất tốt : đó là những kẻ nghe Lời và đón nhận, rồi sinh hoa kết quả, kẻ được ba chục, kẻ được sáu chục, kẻ được một trăm.”  

Thứ ba- ngày 23.1- Tuần III - Mùa Thường Niên

Bài đọc 1: 2 Sm 6,12b-15.17-19 Vua Đa-vít và toàn thể nhà Ít-ra-en rước Hòm Bia Đức Chúa lên giữa tiếng hò reo. Bài trích sách Sa-mu-en quyển thứ hai. 12b Hôm đó, vua Đa-vít ra đi và rước Hòm Bia Thiên Chúa từ nhà ông Ô-vết Ê-đôm lên Thành vua Đa-vít, trong niềm hân hoan. 13 Khi những người khiêng Hòm Bia của Đức Chúa đi được sáu bước, thì vua sát tế một con bò và một con bê béo. 14 Vua Đa-vít quấn ê-phốt vải gai, nhảy múa hết sức mình trước nhan Đức Chúa. 15 Vua Đa-vít và toàn thể nhà Ít-ra-en rước Hòm Bia Đức Chúa lên giữa tiếng hò reo với tiếng tù và. 17 Người ta đưa Hòm Bia Đức Chúa đặt vào chỗ đã dọn giữa lều vua Đa-vít đã dựng sẵn. Vua Đa-vít dâng lên trước nhan Đức Chúa những lễ toàn thiêu và những lễ kỳ an. 18 Khi đã hoàn tất việc dâng các lễ toàn thiêu và lễ kỳ an, vua Đa-vít nhân danh Đức Chúa các đạo binh chúc phúc cho dân. 19 Rồi vua phân phát cho toàn dân, cho tất cả đám đông Ít-ra-en, đàn ông cũng như đàn bà, mỗi người một cái bánh ngọt, một phần thịt và một cái bánh nho. Rồi toàn dân ai nấy về nhà mình.   Đáp ca: Tv 23,7.8.9.10 (Đ. c.8a) Đ.Đức Vua vinh hiển đó là ai ?Là Đức Chúa mạnh mẽ oai hùng. 7Hỡi cửa đền, hãy cất cao lên,cao lên nữa, hỡi cửa đền cổ kính,để Đức Vua vinh hiển ngự vào. Đ.Đức Vua vinh hiển đó là ai ?Là Đức Chúa mạnh mẽ oai hùng. 8Đức Vua vinh hiển đó là ai ?Là Đức Chúa mạnh mẽ oai hùngĐức Chúa oai hùng khi xuất trận. Đ.Đức Vua vinh hiển đó là ai ?Là Đức Chúa mạnh mẽ oai hùng. 9Hỡi cửa đền, hãy cất cao lên,cao lên nữa, hỡi cửa đền cổ kính,để Đức Vua vinh hiển ngự vào. Đ.Đức Vua vinh hiển đó là ai ?Là Đức Chúa mạnh mẽ oai hùng. 10Đức Vua vinh hiển đó là ai ?Là Chúa Tể càn khôn :chính Người là Đức Vua vinh hiển. Đ.Đức Vua vinh hiển đó là ai ?Là Đức Chúa mạnh mẽ oai hùng.   Tung hô Tin Mừng:  x. Mt 11,25 Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn. Ha-lê-lui-a.   Tin Mừng: Mc 3,31-35 Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi. ✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô 31 Khi ấy, mẹ và anh em Đức Giê-su đến, đứng ở ngoài, cho mời Người ra. 32 Lúc ấy, đám đông đang ngồi chung quanh Người. Có kẻ nói với Người rằng : “Thưa Thầy, có mẹ và anh em chị em Thầy ở ngoài kia đang tìm Thầy !” 33 Nhưng Người đáp lại : “Ai là mẹ tôi ? Ai là anh em tôi ?” 34 Rồi Người rảo mắt nhìn những kẻ ngồi chung quanh và nói : “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. 35 Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi.”

Thứ hai - ngày 22.1- Tuần III - Mùa Thường Niên

Bài đọc I: (năm I) Dt 9, 15. 24-28 “Người chỉ tế lễ chính mình một lần để huỷ diệt tội lỗi, Người sẽ xuất hiện lần thứ hai để cứu độ những ai trông đợi Người”. Trích thơ gửi tín hữu Do-thái. Anh em thân mến, Chúa Kitô là trung gian của Tân Ước, vì nhờ sự chết của Người để cứu chuộc các tội phạm dưới thời Cựu Ước, mà những kẻ được kêu gọi, đến lãnh lấy gia nghiệp đời đời đã hứa cho họ. Ðức Giêsu không tiến vào cung thánh do tay người phàm làm ra, chỉ là hình bóng cung thánh thật, nhưng Người vào chính thiên đàng, để từ đây xuất hiện trước tôn nhan Thiên Chúa vì chúng ta. Người không còn hiến dâng chính mình nhiều lần, như vị thượng tế vào cung thánh mỗi năm một lần với máu không phải của mình. Chẳng vậy, từ tạo thiên lập địa, Người đã phải chết nhiều lần: nhưng từ nay cho đến tận thế, Người chỉ xuất hiện một lần tế lễ chính mình để huỷ diệt tội lỗi. Như đã quy định, người ta chỉ chết một lần thế nào, sau đó là phán xét, thì Ðức Kitô cũng tế hiến một lần như vậy, để xoá tội lỗi của nhiều người. Người sẽ xuất hiện lần thứ hai, không phải để chuộc tội, nhưng để cứu độ những ai trông đợi Người. Ðó là lời Chúa.   Ðáp ca: Tv 97, 1. 2-3ab. 3cd-4. 5-6. Ðáp: Hãy ca mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu (c. 1a). Xướng: Hãy ca mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đã tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện của Người. Xướng:Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người, trước mặt chư dân Người tỏ rõ đức công minh, Người đã nhớ lại lòng nhân hậu và trung thành, để sủng ái nhà Israel. Xướng: Khắp nơi bờ cõi địa cầu, đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ, mừng vui và đàn ca. Xướng: Hãy ca mừng Chúa với cây đàn cầm, với cây đàn cầm với điệu nhạc du dương, cùng với tiếng kèn râm ran, tiếng tù và rúc, hãy hoan hô trước thiên nhan Chúa là vua.   Tin mừng: Mc 3, 22-30 22 Khi ấy, những luật sĩ từ Giêrusalem xuống nói rằng: “Ông ấy bị quỷ Belgiêbút ám”, 23 và nói thêm rằng: “Chính nhờ tướng quỷ mà ông ấy trừ quỷ”. 24 Khi đã gọi họ lại, Chúa Giêsu phán bằng dụ ngôn rằng: “Satan lại trừ Satan làm sao được? 25 Nếu một nước mà tự chia rẽ nhau, thì nước đó tồn tại làm sao được? 26 Vậy nếu Satan dấy lên chống đối với chính mình và tự phân tán, thì nó không thể đứng vững được mà phải diệt vong. 27 Chẳng ai có thể vào nhà một người khoẻ mạnh và cướp của y, nếu không trói được y trước đã, rồi sau mới cướp phá nhà y. 28 Quả thật, Ta bảo các ông hay, mọi tội lỗi và mọi lời phạm thượng của con cái loài người sẽ được tha hết, 29 nhưng kẻ nào nói phạm đến Chúa Thánh Thần, sẽ muôn đời không bao giờ được tha: nó mắc tội muôn đời”. 30 Ðó là vì họ nói “Người bị thần ô uế ám”.

Thứ bảy- ngày 20.1- Tuần II - Mùa Thường Niên

Bài đọc 1: 2 Sm 1,1-4.11-12.19.23-27 Các anh hùng đã ngã gục giữa lúc giao tranh ! Khởi đầu sách Sa-mu-en quyển thứ hai. 1 Hôm đó, ông Đa-vít đánh thắng người A-ma-lếch trở về, và ở lại Xích-lắc hai ngày. 2 Qua ngày thứ ba, có một người từ trại, từ bên vua Sa-un đến, áo quần xé rách, đầu thì rắc đất. Khi đến gần ông Đa-vít, anh ta sấp mình xuống đất và sụp lạy. 3 Ông Đa-vít hỏi anh : “Anh từ đâu đến ?” Anh trả lời : “Tôi đã chạy thoát từ trại Ít-ra-en.” 4 Ông Đa-vít nói với anh : “Chuyện gì đã xảy ra ? Kể lại cho tôi đi !” Anh nói : “Dân đã bỏ chiến trường mà chạy trốn ; nhiều người trong dân tử trận, cả vua Sa-un và con vua là ông Giô-na-than cũng đã chết.” 11 Ông Đa-vít nắm lấy áo mình mà xé ra, tất cả những người ở với ông cũng vậy. 12 Họ cử hành tang lễ, khóc lóc và ăn chay cho đến chiều để tỏ lòng thương tiếc vua Sa-un và ông Giô-na-than, con vua, thương tiếc dân Đức Chúa và nhà Ít-ra-en, vì những người này đã ngã gục dưới lưỡi gươm. Bấy giờ ông Đa-vít nói : 19“Hỡi Ít-ra-en, trên các đồi của ngươi,những người con ưu tú đã bỏ mình.Than ôi ! Anh hùng nay ngã gục !23Sa-un và Giô-na-than,ôi những con người dễ thương, dễ mến,sống chẳng xa nhau, chết cũng chẳng rời,nhanh hơn chim bằng, mạnh hơn sư tử !24Thiếu nữ Ít-ra-en hỡi, hãy khóc Sa-un,người đã mặc cho các cô vải điều lộng lẫy,đính trên áo các cô đồ trang sức bằng vàng.25Than ôi ! Các anh hùng đã ngã gục giữa lúc giao tranh !Trên các đồi của ngươi, Giô-na-than đã bỏ mình !26Giô-na-than, anh hỡi, lòng tôi se lại vì anh !Tôi thương anh biết mấy !Tình anh đối với tôi thật diệu kỳ hơn cả tình nhi nữ.27Than ôi ! Anh hùng nay ngã gục, võ khí đã tan tành !”   Đáp ca: Tv 79,2-3.5-7 (Đ. c.4b) Đ.Lạy Chúa, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời,để chúng con được ơn cứu độ. 2Lạy Mục Tử nhà Ít-ra-en,Ngài là Đấng chăn giữ nhà Giu-senhư chăn giữ chiên cừu, xin hãy lắng tai nghe !Ngài là Đấng ngự trên các thần hộ giá,3xin giãi sáng hiển linh cho dòng dõi Ép-ra-im,Ben-gia-min và Mơ-na-se được thấy.Xin khơi dậy uy dũng của Ngài,đến cùng chúng con và thương cứu độ. Đ.Lạy Chúa, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời,để chúng con được ơn cứu độ. 5Lạy Chúa là Chúa Tể càn khôn,đến khi nao Chúa còn nóng giận,chẳng màng chi lời dân Chúa nguyện cầu ?6Cơm Ngài cho ăn chỉ là châu luỵ,nước Ngài cho uống là suối lệ chứa chan.7Ngài đã khiến chúng con thành cớcho lân bang cãi cọ tranh giành,cho thù địch nhạo cười chế giễu. Đ.Lạy Chúa, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời,để chúng con được ơn cứu độ.   Tung hô Tin Mừng: x. Cv 16,14b Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Lạy Chúa, xin mở lòng chúng con, để chúng con lắng nghe lời của Con Chúa. Ha-lê-lui-a.   Tin Mừng: Mc 3,20-21  Thân nhân của Người nói rằng Người đã mất trí. ✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. 20 Khi ấy, Đức Giê-su cùng với các môn đệ trở về nhà, và đám đông lại kéo đến, nên Người và các môn đệ không sao ăn uống được. 21 Thân nhân của Người hay tin ấy, liền đi bắt Người, vì họ nói rằng Người đã mất trí. Chúa Giêsu bị coi là Mất Trí (Lm. Đaminh Trần Văn Tính) Khi loan báo Tin Mừng cứu độ ở Galiê, Chúa Giêsu đã chữa bệnh, làm phép lạ và rao giảng khiến cho nhiều người tin theo. Dân chúng thi nhau đến nghe Chúa giảng và xin Chúa chữa bệnh, kẻ lui người tới đông đến nỗi thầy trò Đức Giêsu không có thời gian để ăn uống. Lúc này, danh tiếng của Chúa Giêsu đã lan rộng khắp miền Galilê và vùng lân cận. Sự nổi tiếng của Chúa lan rộng về tận làng quê Nadarét đến nỗi người thân của Chúa vượt qua một quãng đường dài đến để gặp Chúa. Họ đến gặp Chúa không phải vì muốn được chứng kiến phép lạ, được nghe Chúa giảng mà để bắt Chúa về nhà. Bởi vì họ cho rằng Chúa bị “Mất Trí”. Chúa là Thiên Chúa, là Đấng Khôn Ngoan, Đấng Toàn Năng làm sao “Mất Trí” được? Tuy nhiên, những lời nói và hành động của Chúa khiến cho người thân không hiểu. Họ không thể hiểu một thanh niên đang tuổi lao động mà suốt ngày lang thang nay đây mai đó lại còn kéo theo đám học trò. Họ không hiểu tại sao Đức Giêsu lại xưng mình là Con Thiên Chúa. Họ không hiểu tại sao Chúa lại có thể làm được nhiều phép lạ. Họ không thể hiểu tại sao Chúa lại có thể tha tội… Họ không biết rằng Chúa đang thi hành thánh ý của Chúa Cha. Chúa đang loan báo Tin Mừng cho người nghèo khó. Chúa đang cứu giúp những người đau khổ. Chúa đang lắng nghe những tầm hồn buồn sầu. Chúa dành toàn bộ thời gian, sức khỏe, tài năng để phục vụ dân chúng. Sự đón tiếp của Chúa dành cho dân chúng khiến cho người thân của hiểu và cho rằng Chúa bị “Mất trí”. Nhìn vào đời sống của người Kitô hữu có khi chúng ta phải chấp nhận những thiệt thòi, chấp nhận sự dị nghị, đố kỵ vì sống theo sự đòi hỏi của Tin Mừng. Là Kitô hữu, chúng ta được mời gọi sống cho sự thật, bệnh vực sự thật và bảo vệ sự thật. Vì sống theo lẽ phải, sống cho sự thật nên chúng ta bị người khác loại trừ, bị ghét bỏ, bị lên án. Nếu chúng ta can đảm dấn thân sống theo ý muốn của Thiên Chúa mà bị người đời trách móc, lên án thì chúng ta thật có phúc. Vì như lời Chúa dạy trong bài giảng trên núi: “Phúc cho anh em bị bách hại vì sống công chính vì nước trời là của họ”. Như thế, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta noi gương Chúa Giêsu can đảm thực thi ý muốn của Thiên Chúa dù có phải đối diện với sự ghét bỏ và lên án của người thân và tha nhân. Lạy Chúa, xin cho chúng con biết can đảm thực thi ý muốn của Chúa trong đời sống chúng con. Xin cho chúng con dám hiến tế đời mình để phục vụ Chúa trong mọi người một cách vô vị lợi. Amen. Suy niệm (Lm Phê-rô Mai Viết Thắng) Tin mừng chúng ta vừa nghe, thánh Mác-cô thuật lại, khi Chúa và các môn đệ trở về nhà và đám đông lại tuôn đến với Chúa, thành thử Chúa và các môn đệ không có thì giờ để ăn. Nghe tin ấy, thân nhân của Chúa liền đến bắt Người vì họ cho rằng Người mất trí. Trong khi dân chúng thì ca tụng, tung hô Chúa, vì họ nhận ra quyền năng của Thiên Chúa thì chính người nhà lại có cái nhìn lệch lạc và cho rằng Người mất trí. Vì hăng say rao giảng, vì quên mình phục vụ đến độ không có giờ để ăn thì Chúa lại bị chính người thân kết luận là mất trí, bệnh hoạn. Nhiều khi chúng ta lo toan công việc của Chúa, của Giáo hội, cũng không thiếu những lần chúng ta bị chính người nhà đả phá: “ăn cơm nhà vác Tù Và hàng tổng”. Có khi chồng nhiệt tâm lo việc phục vụ trong Ban Hành giáo hay phụ trách các hội đoàn mà bị vợ càm ràm, than trách. Ngược lại, vợ nhiệt tình với việc nhà Chúa hay công việc của hội đoàn nhiều khi bị chồng chửi mắng. Những lúc như thế, ta hãy nhớ rằng; chính Chúa đã bị người nhà cho là mất trí và tìm cách đến bắt Người, chỉ vì Người nhiệt tâm phục vụ cho những con người đau khổ. Mỗi người chúng ta hãy ý thức rằng: phục vụ tha nhân là phục vụ chính Chúa. Vì con người là hình ảnh của Thiên Chúa và chính Chúa cũng đã nói: “Ta bảo thật các ngươi; mỗi lần các ngươi làm như thế (những việc bác ái) cho một trong những người bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy”. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta hãy ý thức; đừng vì những lời khích bác, châm chọc, dèm pha của người khác mà chúng ta chán nản hoặc đánh mất tinh thần phục Chúa, phục vụ Giáo hội và phục vụ tha nhân. Vì phục vụ Chúa, phục vụ Giáo hội và nhất là phục vụ những con người đau khổ, chính là điều kiện để ta được Chúa tuyển lựa vào hưởng hạnh phúc Nước Trời mai sau. Amen.

Thứ sáu- ngày 19.1- Tuần II - Mùa Thường Niên

Bài đọc 1: 1 Sm 24,3-21 Tôi sẽ không tra tay hại vua, vì người là đấng Đức Chúa đã xức dầu tấn phong. Bài trích sách Sa-mu-en quyển thứ nhất. 3 Hôm đó, vua Sa-un lấy trong toàn thể Ít-ra-en ba ngàn quân tinh nhuệ, và lên đường để tìm bắt ông Đa-vít và người của ông, ở phía đông các Mỏm Đá Sơn Dương. 4 Vua đến các bãi quây chiên dê bên đường. Ở đó có một cái hang và vua Sa-un vào đó để đi việc cần. Ông Đa-vít và người của ông đang ngồi ở cuối hang. 5 Người của ông Đa-vít nói với ông : “Đây là ngày Đức Chúa phán với ông : ‘Này ta trao kẻ thù của ngươi vào tay ngươi, ngươi sẽ đối xử với nó thế nào tuỳ ý.’” Ông Đa-vít đứng dậy và cắt vạt áo khoác của vua Sa-un. 6 Sau đó, ông Đa-vít áy náy trong lòng vì đã cắt vạt áo của vua Sa-un. 7 Ông bảo người của ông : “Xin Đức Chúa đừng để tôi làm điều này cho chúa thượng của tôi, đấng Đức Chúa đã xức dầu tấn phong, đó là xin Đức Chúa đừng để tôi tra tay hại vua, vì người là đấng Đức Chúa đã xức dầu tấn phong.” 8 Nhờ những lời ấy, ông Đa-vít đã ngăn chặn người của ông, không để cho họ xông vào vua Sa-un. Vua Sa-un đứng lên, ra khỏi hang và lên đường. 9 Sau đó, ông Đa-vít cũng đứng lên, ra khỏi hang và kêu đằng sau vua Sa-un rằng : “Thưa đức vua là chúa thượng con !” Vua Sa-un ngoái lại đằng sau. Ông Đa-vít sấp mặt sát đất mà lạy. 10 Ông Đa-vít nói với vua Sa-un : “Tại sao cha lại nghe lời người ta nói rằng Đa-vít đang tìm cách hại cha ? 11 Hôm nay đây, chính mắt cha thấy Đức Chúa đã trao cha vào tay con, hôm nay, trong hang ; người ta nói đến chuyện giết cha, nhưng con đã thương hại cha và nói : ‘Tôi sẽ không tra tay hại chúa thượng tôi, vì người là đấng Đức Chúa đã xức dầu tấn phong.’ 12 Thưa cha, xin nhìn xem, vâng, xin nhìn xem vạt áo choàng của cha trong tay con. Vì con đã cắt áo choàng của cha và không giết cha, thì xin cha biết và thấy cho rằng tay con không làm điều ác, điều lỗi, và con đã không phạm tội hại cha, trong khi cha mưu toan lấy mạng sống con.  13 Xin Đức Chúa phân xử giữa con và cha, và xin Đức Chúa phạt cha để trả thù cho con, nhưng tay con sẽ không đụng đến cha. 14 Như tục ngữ người xưa có nói : ‘Điều ác từ kẻ ác mà ra’, nên tay con sẽ không đụng đến cha. 15 Đức vua Ít-ra-en đã ra trận để đánh ai ? Cha đuổi theo ai ? Một con chó chết ! Một con bọ chét ! 16 Đức Chúa sẽ là trọng tài, Người sẽ phân xử giữa con và cha. Xin Người nhìn xem và biện hộ cho con, xin Người phân xử để con thoát khỏi tay cha !” 17 Khi ông Đa-vít nói với vua Sa-un những lời đó xong, thì vua Sa-un hỏi : “Đa-vít con cha, có phải tiếng của con đấy không ?” Rồi vua Sa-un oà lên khóc. 18 Vua nói với ông Đa-vít : “Con công chính hơn cha, vì con xử tốt với cha, còn cha thì xử ác với con. 19 Hôm nay con đã tỏ ra là con làm điều tốt cho cha, vì Đức Chúa đã nộp cha vào tay con, mà con đã không giết cha. 20 Có ai gặp kẻ thù của mình mà cứ để nó đi yên lành không ? Xin Đức Chúa thưởng con vì điều tốt con làm cho cha hôm nay. 21 Giờ đây cha biết rằng : chắc chắn con sẽ làm vua, và vương quyền Ít-ra-en sẽ vững mãi trong tay con.”   Đáp ca: Tv 56,2.3-4.6 và 11 (Đ. c.2a) Đ.Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa. 2Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa,xin Ngài thương xót con,này con đến ẩn náu bên Ngài ;dưới bóng Ngài, này con ẩn náu,tới khi nào hết tai hoạ khổ đau. Đ.Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa. 3Tôi kêu cầu Chúa Tối Cao,Chúa ban ơn phúc dồi dào cho tôi.4Tự trời xanh, mong Người đưa tay giải thoát,hạ nhục kẻ thù tấn công tôi.Xin Chúa Trời gửi xuốngtình thương và lòng thành tín của Người. Đ.Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa. 6Lạy Thiên Chúa, xin biểu thị uy phong khắp cõi trờivà chiếu toả vinh quang đầy mặt đất.11Vì tình thương của Ngài cao ngất trời xanh,và lòng thành tín vượt ngàn mây thẳm. Đ.Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa. Tung hô Tin Mừng: 2 Cr 5,19 Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Trong Đức Ki-tô, Thiên Chúa đã cho thế gian được hoà giải với Người, và giao cho chúng tôi công bố lời hoà giải. Ha-lê-lui-a.   Tin Mừng: Mc 3,13-19  Đức Giê-su gọi những kẻ Người muốn, để các ông ở với Người. ✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. 13 Khi ấy, Đức Giê-su lên núi và gọi những kẻ Người muốn. Các ông đến với Người. 14 Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người, và để Người sai các ông đi rao giảng, 15 với quyền trừ quỷ. 16 Người lập Nhóm Mười Hai gồm có : ông Si-môn -Người đặt tên là Phê-rô-, 17 ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê, và ông Gio-an em ông Gia-cô-bê -Người đặt tên cho hai ông là Bô-a-nê-ghê, nghĩa là con của thiên lôi-, 18 rồi đến các ông An-rê, Phi-líp-phê, Ba-tô-lô-mê-ô, Mát-thêu, Tô-ma, Gia-cô-bê con ông An-phê, Ta-đê-ô, Si-môn thuộc nhóm Nhiệt Thành, 19 và Giu-đa Ít-ca-ri-ốt là chính kẻ nộp Người.  Chúa Chọn những người Chúa muốn (Lm. Đaminh Trần Văn Tính) Chúa Giêsu đến trần gian để thi hành sứ mạng cứu độ con người. Chúa không làm công việc đó một mình mà Người mời gọi con người cộng tác. Chúa mời gọi những người Chúa muốn và họ đến với Người. Đó là tiến trình Chúa Giêsu tuyển chọn 12 tông đồ và sai các ông đi thi hành sứ mạng rao giảng Tin Mừng. Trước khi sai các ông đi thi hành sứ mạng Chúa Giêsu mời các ông lên núi. Vậy, Chúa mời các tông đồ lên núi để làm gì? Theo truyền thống Do Thái, núi là nơi Thiên Chúa hiện diện vì thế, Chúa Giêsu mời gọi những người Chúa muốn lên núi để gặp gỡ Thiên Chúa. Núi là biểu tượng cho cuộc hành trình của chúng ta hướng về Thiên Chúa. Đó là dấu hiệu cho thấy chúng ta phải hướng về Ngài. Chúa Giêsu biết rõ những khó khăn, vất vả và khó nhọc mà các ông phải đối diện vì thế Chúa muốn các ông dành thời gian để gặp gỡ Thiên Chúa. Con đường dẫn các ông đến gặp Chúa gần nhất và dễ nhất chính là con đường cầu nguyện. Bằng việc cầu nguyện chúng ta sẽ được gặp gỡ, lắng nghe và thấu hiểu ý định của Thiên Chúa. Cầu nguyện dẫn đưa chúng ta đi vào mối tương quan mật thiết với Chúa. Để rồi chúng ta biết Chúa, tin Chúa, yêu Chúa và theo Chúa cho đến cùng. Khi đức tin của chúng ta đủ mạnh, tình yêu của chúng ta dành cho Chúa đủ lớn thì Chúa sẽ sai chúng ta ra đi rao giảng Tin Mừng. Như thế, Chúa mời gọi chúng ta lên núi với Chúa để được Chúa trang bị đầy đủ những điều cần thiết cho sứ mạng loan báo Tin Mừng. Để rồi, khi được Chúa sai đi thi hành sứ mệnh loan báo Tin Mừng chúng ta sẽ đem lại bình an, niềm vui và sức sống cho những người mà chúng ta được sai đến. Vậy, Lời Chúa hôm nay không chỉ mời gọi các tông đồ mà mời gọi tất cả các Kitô hữu lên núi với Chúa. Lên núi với Chúa là đi vào con đường cầu nguyện. Cầu nguyện với Chúa để biết được ý muốn của Chúa. Đồng thời nhờ cầu nguyện chúng ta được Chúa củng cố và ban ơn giúp sức để chúng ta có thể chu toàn sứ mệnh loan báo Tin Mừng cho người chưa nhận biết Chúa. Lạy Chúa, trước khi sai các tông đồ lên đường loan báo Tin Mừng, Chúa đã gọi các ông lên núi gặp Chúa. Để rồi, sau khi gặp Chúa và được củng cố đức tin, các ông được Chúa sai đi loan báo Tin Mừng khắp thế gian. Xin cho chúng con hằng ngày dành thời gian lên núi với Chúa bằng đời sống cầu nguyện. Xin cho chúng con biết siêng năng gặp gỡ Chúa trong đời sống cầu nguyện, nhờ đó chúng con có thể diễn tả tình thương và lòng thương xót của Chúa cho mọi người. Amen. Suy niệm (Lm Phê-rô Mai Viết Thắng) Tin mừng chúng ta vừa nghe, thánh Mác-cô thuật lại việc Chúa Giêsu lên núi và gọi đến với Người những kẻ Người muốn và thành lập nhóm 12 để các ông ở với Người, để Người huấn luyện và trao cho các ông tiếp nối sứ vụ loan báo Tin mừng của Chúa cho tha nhân. Nhóm 12 này sẽ là trụ cột và là nền tảng của Giáo hội mà Chúa sẽ thiết lập sau này. Từ 12 con người bé nhỏ, chẳng có gì thế giá, kể cả về kiến thức lẫn địa vị xã hội. Thế nhưng, nhờ ở với Chúa và được Chúa huấn luyện, các ông đã trở thành những chiến sĩ Tin mừng, trở thành những nhà truyền giáo lừng danh làm thay đổi bộ mặt thế giới. 12 con người nhỏ nhoi như hạt cải được gieo vãi vào lòng thế giới mà ngày nay Giáo hội có mặt ở khắp năm châu, để loan báo Tin mừng cứu độ của Chúa cho muôn dân. Mỗi người chúng ta cũng đã được Chúa mời gọi vào Giáo hội của Chúa, được trở nên môn đệ của Chúa, chúng ta đừng quên sứ mạng Chúa trao phó cho ta đó là trở thành chứng nhân loan báo Tin mừng của Chúa cho người khác ngay từ khi chúng ta lãnh nhận bí tích rửa tội. Ước gì mỗi người chúng ta hãy đến ở với Chúa qua các giờ cầu nguyện, qua việc tham dự thánh lễ, tuân giữ và thực hành các giới răn, để cho Chúa uốn nắn chúng ta theo ý của Người, để mỗi ngày ta được lớn lên về đời sống đức tin, mỗi ngày một trở nên thánh thiện và trở thành sức hút, hầu lôi cuốn người khác đến với Chúa, để ta hoàn thành sứ mạng loan báo Tin mừng mà Chúa đã trao phó cho chúng ta. Amen.

Thứ năm- ngày 18.1- Tuần II - Mùa Thường Niên

Bài đọc 1: 1 Sm 18,6-9 ; 19,1-7 Vua Sa-un, cha tôi, đang tìm cách giết anh. Bài trích sách Sa-mu-en quyển thứ nhất. 18 6 Ngày ấy, khi ông Đa-vít hạ được tên Phi-li-tinh trở về, thì phụ nữ từ hết mọi thành của Ít-ra-en kéo ra, ca hát múa nhảy, đón vua Sa-un, với trống con, với tiếng reo mừng và tiếng não bạt. 7 Phụ nữ vui đùa ca hát rằng: “Vua Sa-un hạ được hàng ngàn,ông Đa-vít hàng vạn.” 8 Vua Sa-un giận lắm, và bực mình vì lời ấy. Vua nói : “Người ta cho Đa-vít hàng vạn, còn ta thì họ cho hàng ngàn. Nó chỉ còn thiếu ngôi vua nữa thôi !” 9 Từ ngày đó về sau, vua Sa-un nhìn Đa-vít với con mắt ghen tị. 19 1 Vua Sa-un nói với ông Giô-na-than, con vua, và với toàn thể triều thần về ý định giết ông Đa-vít. Nhưng ông Giô-na-than, con vua Sa-un, lại rất có cảm tình với ông Đa-vít. 2 Ông Giô-na-than báo cho ông Đa-vít rằng : “Vua Sa-un, cha tôi, đang tìm cách giết anh. Vậy sáng mai anh hãy coi chừng, hãy ở nơi kín đáo và ẩn mình đi. 3 Phần tôi, tôi sẽ đi ra, sẽ đứng cạnh cha tôi trong cánh đồng, nơi anh đang trốn, tôi sẽ nói với cha tôi về anh. Thấy thế nào, tôi sẽ báo cho anh.” 4 Ông Giô-na-than gặp vua Sa-un, cha mình, và nói tốt cho ông Đa-vít. Ông nói với vua : “Xin đức vua đừng phạm tội hại tôi tớ ngài là Đa-vít, vì anh ấy đã không phạm tội hại ngài, và các hành động của anh là điều rất lợi cho ngài. 5 Anh đã liều mạng hạ tên Phi-li-tinh, và Đức Chúa đã thắng lớn để bảo vệ toàn thể Ít-ra-en. Ngài đã thấy và đã vui mừng. Vậy sao ngài lại phạm tội đổ máu vô tội, mà vô cớ giết Đa-vít ?” 6 Vua Sa-un nghe theo lời ông Giô-na-than, vua thề rằng : “Có Đức Chúa hằng sống, ta thề : nó sẽ không bị giết.” 7 Ông Giô-na-than gọi ông Đa-vít đến và thuật lại tất cả những điều ấy ; rồi dẫn ông Đa-vít đến với vua Sa-un, và ông Đa-vít lại phục vụ vua như trước.   Đáp ca: Tv 55,2-3a.9-10ab.10c-11.12-13 (Đ. c.5bc) Đ.Tôi tin tưởng vào Thiên Chúa và không còn sợ hãi. 2Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa,vì người ta giày xéo thân con, và suốt ngày tấn công chèn ép.3aĐịch thù con giày xéo suốt ngày,bè lũ tấn công nhiều vô kể. Đ.Tôi tin tưởng vào Thiên Chúa và không còn sợ hãi. 9Bước đường con lận đận, chính Ngài đã đếm rồi.Xin lấy vò mà đựng nước mắt con.Nào Ngài đã chẳng ghi tất cả vào sổ sách ?10abĐịch thù phải tháo lui vào ngày tôi cầu cứu. Đ.Tôi tin tưởng vào Thiên Chúa và không còn sợ hãi. 10cTôi biết rằng : Thiên Chúa ở bên tôi.11Tôi tin tưởng vào Thiên Chúa và ca tụng lời Người ;tôi ca tụng lời Chúa. Đ.Tôi tin tưởng vào Thiên Chúa và không còn sợ hãi. 12Tôi tin tưởng vào Thiên Chúa và không còn sợ hãi ;phàm nhân làm gì nổi được tôi ?13Lạy Thiên Chúa, lời khấn hứa cùng Ngài, con xin giữ,lễ tạ ơn, nguyện sẽ dâng Ngài. Đ.Tôi tin tưởng vào Thiên Chúa và không còn sợ hãi.   Tung hô Tin Mừng: x. 2 Tm 1,10 Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Đấng cứu độ chúng ta là Đức Giê-su Ki-tô đã tiêu diệt thần chết, và đã dùng Tin Mừng mà làm sáng tỏ phúc trường sinh. Ha-lê-lui-a.   Tin Mừng: Mc 3,7-12  Các thần ô uế kêu lên : Ông là Con Thiên Chúa. Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người. ✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. 7 Khi ấy, Đức Giê-su cùng với các môn đệ lui về phía Biển Hồ. Từ miền Ga-li-lê, người ta lũ lượt đi theo Người. Và từ miền Giu-đê, 8 từ Giê-ru-sa-lem, từ xứ I-đu-mê, từ vùng bên kia sông Gio-đan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xi-đôn, người ta lũ lượt đến với Người, vì nghe biết những gì Người đã làm. 9 Người đã bảo các môn đệ dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn. 10 Quả thế, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, khiến tất cả những ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người. 11 Còn các thần ô uế, hễ thấy Đức Giê-su, thì phủ phục trước mặt Người và kêu lên : “Ông là Con Thiên Chúa !” 12 Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai.   Dân chúng theo Chúa (Lm. Đaminh Trần Văn Tính) Trên bước đường loan báo Tin Mừng Cứu Độ, Chúa Giêsu đã rao giảng khắp nơi từ thành thị đến thôn quê, từ Galilê đến Giêrusalem. Người đi đến đâu là thi ân giáng phúc đến đó. Trước lời rao giảng mới lạ và uy quyền đã thu hút được nhiều người. Phúc Âm chúng ta vừa nghe cho thấy dân chúng từ miền Giuđê, từ Giêrusalem, từ Iđumê, từ vùng bên kia sông Giođan vùng phụ cận hai thành Tia và Xiđôn lũ lượt kéo nhau đến với Người và bước theo Người. Vậy, điều gì đã thu hút dân chúng đến và bước theo Chúa Giêsu? Lời Chúa trong Tin Mừng Máccô cho thấy, dân chúng lũ lượt đến với Chúa và đi theo Chúa vì họ thấy những việc Chúa làm. Họ đã thấy Chúa chữa cho người bị quỷ ám ở Caphácnaum. Họ đã thấy Chúa chữa cho người mắc bệnh phong, người bị bại liệt và người bị bại tay. Trước những việc tốt lành mà Chúa Giêsu đã làm cho những người đau khổ và bệnh tật như thế đã đụng chạm đến tâm hồn và trái tim của họ. Việc Chúa Giêsu chữa bệnh không chỉ chữa lành những đau đớn, những vết thương của người bệnh mà còn ban ơn cứu độ cho họ. Vậy, được chữa lành và được hưởng ơn cứu độ chúng ta phải làm gì? Chúng ta được mời gọi bước theo Chúa như dân chúng trong bài Tin Mừng hôm nay. Chúng ta bước theo Chúa trên con đường mà Chúa đã đi. Con đường mà Chúa đi hôm nay là con đường cúi mình phục vụ. Chúa đã cúi mình phục vụ bằng việc chữa lành những vết thương nơi người bệnh. Chúa đã cúi mình phục vụ bằng việc chữa lành những người đau yếu. Chúa đã cúi mình phục vụ bằng việc dành thời gian đón tiếp dân chúng. Chúng ta được mời gọi noi gương Chúa, biết cúi mình phục vụ Chúa và tha nhân trong khả năng của mình. Như thế, chúng ta sẽ được Thiên Chúa chữa lành và ban ơn cứu độ. Lạy Chúa, xưa Chúa đã chữa cho nhiều người được khỏi bệnh. Bên cạnh việc chữa lành những vết thương và xoa dịu những nỗi đau Chúa còn ban ơn cứu độ cho những ai đến với Chúa. Xin Chúa tiếp tục chữa lành những vết thương và xoa dịu những nỗi đau nơi tâm hồn và thân xác của con và của người khác. Amen.  Suy niệm (Lm Phê-rô Mai Viết Thắng) Bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe, thánh Mác-cô thuật lại, Ðức Giêsu đã làm nhiều phép lạ và chữa tất cả các bệnh hoạn tật nguyền cho dân, nên đông đảo dân chúng tuôn đến với Người.  Vì thế, danh tiếng Người càng được loan truyền khắp nơi, ngay cả ma quỷ cũng phải tôn vinh Người. Nhưng tại sao Ðức Giêsu lại cấm không cho ma quỷ tiết lộ Người là ai ?  Sở dĩ Người cấm không cho ma quỷ tiết lộ là vì ma quỷ là cha đẻ của kẻ dối trá. Nó tìm mọi cách để phá hoại kế hoạch của Thiên Chúa và tìm cách đánh lừa con cái Chúa để theo chúng.  Trong những chiêu bài cám dỗ của ma quỷ, nếu ta để ý thì ma quỷ nói rất đúng, để thu phục lòng tin của con cái Chúa. Nhưng trong 99 cái đúng, chúng chỉ cần dùng 1 cái sai mà ai tin chúng thì kể như xong rồi.  Chính vì vậy ta cần xin ơn Chúa Thánh Thần soi sáng để ta không bị chúng lừa gạt, để ta khỏi bị tuột mất khỏi bàn tay Chúa của chúng ta. Qua lời Chúa hôm nay, mỗi người chúng ta hãy xin Chúa cho chúng ta ơn khôn ngoan, tỉnh táo để phân định đâu là ý Chúa và đâu là mưu kế của ma quỷ để ta biết cách chọn lựa.  Thứ đến, ta hãy bắt chước Chúa chữa lành cho tha nhân. Chúng ta không có khả năng chữa bệnh tật phần xác như Chúa, nhưng ta  có thể chữa trị tâm hồn cho anh chị em mình bằng cách khuyên bảo tội nhân ăn năn hối cải để quay trở về với Chúa, trở về nẻo chính đường ngay, để khỏi rơi vào tay ma quỷ. Amen.

Thứ tư- ngày 17.1- Tuần II - Mùa Thường Niên

Bài đọc 1: 1 Sm 17,32-33.37.40-51 Đa-vít thắng tên Phi-li-tinh nhờ dây phóng và hòn đá. Bài trích sách Sa-mu-en quyển thứ nhất. 32 Ngày ấy, Đa-vít được dẫn đến gặp vua Sa-un và nói với vua Sa-un rằng : “Đừng ai ngã lòng vì tên Phi-li-tinh Go-li-át. Tôi tớ ngài đây sẽ đi chiến đấu với nó.” 33 Vua Sa-un nói với Đa-vít : “Con không thể đến với tên Phi-li-tinh ấy để chiến đấu với nó, vì con chỉ là một đứa trẻ, còn nó, từ khi còn trẻ, đã là một chiến binh.” 37 Đa-vít nói : “Đức Chúa là Đấng đã cứu con khỏi vuốt sư tử và vuốt gấu, chính Người sẽ cứu con khỏi tay tên Phi-li-tinh này.” Vua Sa-un nói với Đa-vít : “Thế thì con hãy đi, xin Đức Chúa ở với con !” 40 Cậu cầm gậy trong tay, chọn lấy năm hòn đá cuội dưới suối, bỏ vào túi chăn chiên, vào bị của cậu, rồi tay cầm dây phóng đá, cậu tiến về phía tên Phi-li-tinh. 41 Tên Phi-li-tinh từ từ tiến lại gần Đa-vít, đi trước mặt nó là người mang thuẫn. 42 Tên Phi-li-tinh nhìn, và khi thấy Đa-vít, nó khinh dể cậu, vì cậu còn trẻ, có mái tóc hung và đẹp trai. 43 Tên Phi-li-tinh nói với Đa-vít : “Tao là chó hay sao mà mầy cầm gậy đến với tao ?” Và tên Phi-li-tinh lấy tên các thần của mình mà nguyền rủa Đa-vít. 44 Tên Phi-li-tinh nói với Đa-vít : “Đến đây với tao, tao sẽ đem thịt mày làm mồi cho chim trời và dã thú.” 45 Đa-vít bảo tên Phi-li-tinh : “Mày mang gươm, mang giáo, cầm lao mà đến với tao. Còn tao, tao đến với mày nhân danh Đức Chúa các đạo binh là Thiên Chúa các hàng ngũ Ít-ra-en mà mày thách thức. 46 Ngay hôm nay Đức Chúa sẽ nộp mày vào tay tao, tao sẽ hạ mày và làm cho đầu mày lìa khỏi thân. Ngay hôm nay tao sẽ đem xác chết của quân đội Phi-li-tinh làm mồi cho chim trời và dã thú. Toàn cõi đất sẽ biết rằng có một Thiên Chúa che chở Ít-ra-en, 47 và toàn thể đại hội này sẽ biết rằng không phải nhờ gươm, nhờ giáo mà Đức Chúa ban chiến thắng, vì chiến đấu là việc của Đức Chúa, và Người sẽ trao chúng mày vào tay chúng tao !” 48 Khi tên Phi-li-tinh bắt đầu xông lên và đến gần để đương đầu với Đa-vít, thì từ trận tuyến Đa-vít vội vàng chạy ra đương đầu với tên Phi-li-tinh. 49 Đa-vít thọc tay vào bị, rút từ đó ra một hòn đá, rồi dùng dây phóng mà ném trúng vào trán tên Phi-li-tinh. Hòn đá cắm sâu vào trán, khiến nó ngã sấp mặt xuống đất. 50 Thế là Đa-vít thắng tên Phi-li-tinh nhờ dây phóng và hòn đá. Cậu hạ tên Phi-li-tinh và giết nó. Nhưng trong tay Đa-vít không có gươm. 51 Đa-vít chạy lại, đứng trên xác tên Phi-li-tinh, lấy gươm của nó, rút khỏi bao, kết liễu đời nó và dùng gươm chặt đầu nó. Người Phi-li-tinh thấy người hùng của mình đã chết thì chạy trốn.   Đáp ca: Tv 143,1.2.9-10 (Đ. c.1a) Đ.Chúc tụng Chúa là núi đá cho tôi nương ẩn. 1Chúc tụng Chúa là núi đá cho tôi nương ẩn,là Đấng dạy tôi nên người thiện chiến,luyện thành tay võ nghệ cao cường. Đ.Chúc tụng Chúa là núi đá cho tôi nương ẩn. 2Chúa là đồng minh, là đồn luỹ che chở,là thành trì bảo vệ, là Đấng giải thoát tôi.Chúa là khiên mộc cho tôi ẩn núp,Người bắt chư dân quy phục quyền tôi. Đ.Chúc tụng Chúa là núi đá cho tôi nương ẩn. 9Lạy Chúa Trời, xin dâng Chúa một bài ca mới,thập huyền cầm, con gảy đôi cung.10Chính Ngài cho các vua thắng trận,cứu mạng Đa-vít, kẻ trung thần,khỏi lưỡi gươm ác nghiệt. Đ.Chúc tụng Chúa là núi đá cho tôi nương ẩn.   Tung hô Tin Mừng: x. Mt 4,23 Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Đức Giê-su rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Ha-lê-lui-a.   Tin Mừng: Mc 3,1-6  Ngày sa-bát, được cứu mạng người hay giết đi ? ✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. 1 Khi ấy, Đức Giê-su lại vào hội đường. Ở đó có một người bị bại tay. 2 Họ rình xem Đức Giê-su có chữa người ấy trong ngày sa-bát không, để tố cáo Người. 3 Đức Giê-su bảo người bại tay : “Anh đứng dậy, ra giữa đây !” 4 Rồi Người nói với họ : “Ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết người ?” Nhưng họ làm thinh. 5 Đức Giê-su giận dữ rảo mắt nhìn họ, buồn bực vì lòng họ chai đá. Người bảo anh bại tay : “Anh giơ tay ra !” Người ấy giơ ra, và tay liền trở lại bình thường. 6 Ra khỏi đó, nhóm Pha-ri-sêu lập tức bàn tính với phe Hê-rô-đê, để tìm cách giết Đức Giê-su. Ngày Sabát làm gì? (Lm. Đaminh Trần Văn Tính) Trên hành trình loan báo Tin Mừng, Chúa Giêsu thường xuyên gặp phải sự chống đối của các luật sĩ và những người Pharisêu. Một trong những nguyên nhân dẫn đến sự chống đối của người Pharisêu đó là việc Chúa Giêsu chữa bệnh vào ngày Sabát. Trước sự rình mò và xét đoán đoán của người Pharisêu, Chúa Giêsu đã hỏi họ xem: “Ngày Sabát có được làm điều tốt hay điều xấu, được cứu người hay giết đi?” Người Pharisêu thinh lặng trước câu hỏi của Chúa Giêsu. Sau đó, Chúa chữa cho người bị bại tay được khỏi. Người Pharisêu cảm thấy tức tối trước các phép lạ cũng như việc cứu chữa các bệnh nhân vào ngày Sabát. Vì họ cho rằng Chúa Giêsu không giữ luật Sabát. Phúc Âm chúng ta vừa nghe diễn tả việc người Pharisêu rình mò xem Chúa có chữa người bại tay không? Khi họ thấy Chúa chữa người bại tay trong ngày Sabát thay vì họ thán phục Chúa, chung vui với người được khỏi bệnh thì họ lại tức giận, tìm cách giết Chúa Giêsu. Sau khi những người Kitô hữu gốc Do Thái bị trục xuất ra khỏi hội đường họ không còn tuân giữ ngày Sabát, thay vào đó họ quy tụ nhau vào ngày thứ nhất trong tuần, ngày Chúa Nhật, để cùng nhau tham dự lễ bẻ bánh tại các tư gia. Theo thời gian, người Kitô hữu quy tụ nhau tại các nhà thờ vào ngày Chúa Nhật để tham dự thánh lễ. Điều răn thứ ba mời gọi chúng ta giữ ngày Chúa Nhật cùng các ngày lễ buộc. Tuy nhiên, trong thực tế, nhiều khi chúng ta xem việc tham dự thánh lễ ngày Chúa Nhật và ngày lễ trọng như là bổn phận, gánh nặng. Nhiều khi chúng ta đi dự lễ vì sợ hơn là vì yêu mến. Đôi khi vì bận công việc, bận đi dự tiệc sinh nhật, bận đi chơi mà bỏ lễ ngày Chúa Nhật. Chúng ta không nhận ra ngày Chúa Nhật chính là món quà quý giá mà Thiên Chúa ban cho chúng ta. Ngày Chúa Nhật là ngày Thiên Chúa giải thoát chúng ta khỏi ách nô lệ, ngày đem lại cho chúng ta sự sống mới, ngày của ánh sáng, niềm vui và hạnh phúc. Vậy mà, chúng ta phần nào giống như những người Pharisêu cảm thấy khó chịu trước hồng ân, trước lòng thương xót và phép lạ Chúa ban. Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sử dụng ngày Sabát để làm việc tốt. Biết dùng ngày Chúa nhật để thờ phượng Chúa và chia sẻ niềm vui với người khác. Biết dùng ngày Chúa nhật để xây dựng mối tương quan mật thiết với Chúa và tha nhân. Để rồi, ngay hôm nay chúng con được hưởng trước niềm vui ơn cứu độ mà Chúa hứa ban cho những ai tin vào Đức Kitô. Amen.  Suy niệm (Lm Phê-rô Mai Viết Thắng) Tin mừng thánh Mác-cô thuật lại việc các Kinh sư và những người Pharisêu cố ý rình xem Chúa Giêsu có chữa cho một người bị tay khô bại trong ngày Sabát không, để tìm cách tố cáo Người.  Biết được thái độ của họ, Chúa bảo người bị bại tay ra đứng ở giữa và hỏi họ: “ngày Sabát được phép làm điều lành hay điều dữ. Cứu sống hay giết chết”. Họ giận điên lên và tìm cách bàn luận với nhau để hại Chúa.  Họ giữ luật một cách máy móc, hình thức mà không có lòng yêu mến. Họ giữ luật vì luật chứ không có tình thương. Trong khi cốt lõi của lề luật dẫn người ta tới lòng yêu mến để làm vinh danh Chúa, đem lại tình thương và sự sống đời đời cho con người. Không phải chỉ có người Pharisêu và các Kinh sư xưa kia sống giả hình mà ngày nay nhiều con cái Chúa cũng rơi vào tình trạng sống giả dối. Nói thì hay như ngửa bàn tay cho ngồi, nhưng trong lòng hay sau lưng thì muốn bôi nhọ thanh danh, hạ uy tín của người khác. “Miệng thì thơn thớt, dạ thì ớt ngâm” hay “Khẩu Phật, tâm sà”. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta hãy ý thức sống thật với lòng mình, sống có tình yêu thương chứ đừng sống giả dối với Chúa hay với bất kỳ ai, cũng đừng quá máy móc trong việc tuân giữ lề luật của Chúa và của Giáo hội. Hãy giữ luật với lòng yêu mến, luật sẽ trở nên nhẹ nhàng và mang lại sự giải thoát cho chúng ta. Amen.  

Thứ ba- ngày 16.1- Tuần II - Mùa Thường Niên

Bài đọc 1: 1 Sm 16,1-13 Ông Sa-mu-en xức dầu cho Đa-vít, ở giữa các anh em cậu, và Thần Khí Đức Chúa nhập vào cậu. Bài trích sách Sa-mu-en quyển thứ nhất. 1 Hồi đó, Đức Chúa phán với ông Sa-mu-en : “Ngươi còn khóc thương Sa-un cho đến bao giờ, khi ta đã gạt bỏ nó, không cho làm vua cai trị Ít-ra-en nữa ? Ngươi hãy lấy dầu đổ đầy sừng và lên đường. Ta sai ngươi đến gặp Gie-sê người Bê-lem, vì Ta đã thấy trong các con trai nó một người Ta muốn đặt làm vua.” 2 Ông Sa-mu-en thưa : “Con đi thế nào được ? Vua Sa-un mà nghe biết thì vua sẽ giết con !” Đức Chúa phán : “Ngươi hãy đem theo một con bò cái tơ và hãy nói : ‘Tôi tới đây là để dâng hy lễ lên Đức Chúa.’ 3 Ngươi sẽ mời Gie-sê đến dự hy lễ ; phần Ta, Ta sẽ cho ngươi biết điều ngươi phải làm, và ngươi sẽ xức dầu tấn phong cho Ta kẻ Ta sẽ nói cho ngươi hay.” 4 Ông Sa-mu-en làm điều Đức Chúa đã phán ; ông đến Bê-lem và các kỳ mục trong thành run sợ ra đón ông. Họ nói : “Ông đến có phải là để đem bình an không ?” 5 Ông trả lời : “Bình an ! Tôi tới đây là để dâng hy lễ lên Đức Chúa. Các ông hãy thanh tẩy mình và đến dự hy lễ với tôi.” Ông thanh tẩy ông Gie-sê và các con trai ông ấy và mời họ đến dự hy lễ. 6 Khi họ đến, ông thấy Ê-li-áp, ông nghĩ : “Đúng rồi ! Người Đức Chúa xức dầu tấn phong đang ở trước mặt Đức Chúa đây !” 7 Nhưng Đức Chúa phán với ông Sa-mu-en : “Đừng xét theo hình dáng và vóc người cao lớn của nó, vì Ta đã gạt bỏ nó. Thiên Chúa không nhìn theo kiểu người phàm : người phàm chỉ thấy điều mắt thấy, còn Đức Chúa thì thấy tận đáy lòng.” 8 Ông Gie-sê gọi A-vi-na-đáp và cho cậu đi qua trước mặt Sa-mu-en, nhưng ông Sa-mu-en nói : “Cả người này, Đức Chúa cũng không chọn.” 9 Ông Gie-sê cho Sa-ma đi qua, nhưng ông Sa-mu-en nói : “Cả người này, Đức Chúa cũng không chọn.”  10 Ông Gie-sê cho bảy người con trai đi qua trước mặt ông Sa-mu-en, nhưng ông Sa-mu-en nói với ông Gie-sê : “Đức Chúa không chọn những người này.” 11 Rồi ông lại hỏi ông Gie-sê : “Các con ông có mặt đầy đủ chưa ?” Ông Gie-sê trả lời : “Còn cháu út nữa, nó đang chăn chiên.” Ông Sa-mu-en liền nói với ông Gie-sê : “Xin ông cho người đi tìm nó về, chúng ta sẽ không nhập tiệc trước khi nó tới đây.” 12 Ông Gie-sê cho người đi đón cậu về. Cậu có mái tóc hung, đôi mắt đẹp và khuôn mặt xinh xắn. Đức Chúa phán với ông Sa-mu-en : “Đứng dậy, xức dầu tấn phong nó đi ! Chính nó đó !”  13 Ông Sa-mu-en cầm lấy sừng dầu và xức cho cậu, ở giữa các anh của cậu. Thần khí Đức Chúa nhập vào Đa-vít từ ngày đó trở đi. Ông Sa-mu-en đứng dậy và đi Ra-ma.   Đáp ca: Tv 88,20.21-22.27-28 (Đ. c.21a) Đ.Ta đã tìm ra nghĩa bộc Đa-vít. 20Xưa Chúa dùng thị kiếnphán bảo những người hiếu trung rằng :Ta phù trợ một trang dũng sĩ,cất nhắc lên một người trẻ trong dân. Đ.Ta đã tìm ra nghĩa bộc Đa-vít. 21Ta đã tìm ra nghĩa bộc Đa-vít,đã xức dầu thánh tấn phong người ;22Ta sẽ không ngừng đưa tay nâng đỡ,tay quyền năng củng cố vững vàng. Đ.Ta đã tìm ra nghĩa bộc Đa-vít. 27Người sẽ thưa với Ta : “Ngài chính là Thân Phụ,là Thiên Chúa con thờ, là núi đá cho con được cứu độ !”28Phần Ta, Ta sẽ đặt Người làm trưởng tử,cao cả hơn vua chúa trần gian. Đ.Ta đã tìm ra nghĩa bộc Đa-vít.   Tung hô Tin Mừng: x. Ep 1,17-18 Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Xin Thân Phụ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, soi trí mở lòng cho chúng ta thấy rõ, đâu là niềm hy vọng, mà ơn Người kêu gọi đem lại cho chúng ta. Ha-lê-lui-a.   Tin Mừng: Mc 2,23-28  Ngày sa-bát được tạo nên cho con người, chứ không phải con người cho ngày sa-bát. ✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. 23 Vào một ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua cánh đồng lúa. Dọc đường, các môn đệ bắt đầu bứt lúa. 24 Người Pha-ri-sêu liền nói với Đức Giê-su : “Ông coi, ngày sa-bát mà họ làm gì kia ? Điều ấy đâu được phép !” 25 Người đáp : “Các ông chưa bao giờ đọc trong Sách sao ? Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ bị thiếu thốn và đói bụng ? 26 Dưới thời thượng tế A-bi-a-tha, ông vào nhà Thiên Chúa, ăn bánh tiến, rồi còn cho cả thuộc hạ ăn nữa. Thứ bánh này không ai được phép ăn ngoại trừ tư tế.” 27 Người nói tiếp : “Ngày sa-bát được tạo ra cho loài người, chứ không phải loài người cho ngày sa-bát. 28 Bởi đó, Con Người làm chủ luôn cả ngày sa-bát.” Luật vì con người (Lm. Đaminh Trần Văn Tính) Một lần kia tôi có dịp tham dự lễ khấn trọn đời của quý Dì hội dòng Bác Ái Xã Hội. Trong phần nghi thức tuyên khấn từng Dì tiến ra trước mặt bề trên để nhận Tu Luật của dòng. Lúc trao Tu luật của hội dòng con có nhớ một câu đó là: “Con hãy giữ luật để luật giữ con”. Quả thật, luật được đặt ra để bảo vệ con người. Phúc Âm chúng ta vừa nghe diễn tả việc những người Pharisêu khiển trách các môn đệ của Chúa Giêsu vì họ vi phạm luật Sabát. Các môn đệ đã bứt lúa và vò lúa trong tay. Thực ra hành động bứt lúa và vò lúa của các môn đệ chưa đến mức vi phạm luật Sabát. Tuy nhiên, những người Pharisêu đã nhấn mạnh đến tiểu tiết của lề luật mà không để ý đến tinh thần của luật. Vì để ý đến tiểu tiết của lề luật nên những người Pharisêu đã cho hành động các môn đệ bứt lúa là việc gặt lúa, việc các môn đệ vò lúa trong tay là việc đập lúa. Việc gặt lúa và đập lúa là việc không được làm vào ngày Sabát. Cho nên, những người Pharisêu nên án việc các môn đệ của Chúa vi phạm luật Sabát. Trước lời buộc tội của những người Pharisêu, Chúa Giêsu đã chỉ ra cho họ biết nguyên lý nền tảng của luật Môsê đó là luật được tạo ra để bảo vệ con người.  Vì thế, mọi lề luật phải hướng đến tinh thần của luật. Tinh thần của luật hướng đến việc bảo vệ sự sống của con người. Cho nên, việc nghỉ ngày Sabát phải nhường cho cho nhu cầu sống còn của con người. Vì thế, trong lúc đói, và để duy trì sự sống, các môn đệ có thể bứt lúa để ăn được ưu tiên hơn là việc nghỉ ngơi. Chúa Giêsu đưa ra dẫn chứng việc vua Đavít và các thuộc hạ đã ăn bánh tiến ở trong đền thờ để bảo vệ việc các môn đệ bứt lúa để ăn khi đói. Như thế, Chúa Giêsu không chỉ bảo vệ việc các môn đệ bứt lúa vào ngày Sabát mà còn mở ra cho chúng ta một chân lý mới về việc giữ luật ngày sabát. Ngày Sabát là một hồng ân, là món quà quý giá mà Thiên Chúa tặng ban cho con người. Vì thế, chúng ta được mời gọi sử dụng ngày Sabát để ca tụng Thiên Chúa và mưu ích cho người khác.           Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sử dụng ngày Sabát để ca tụng Thiên Chúa và mưu ích cho người khác. Để rồi, nhờ biết sử dụng ngày Sabát để ca tụng Thiên chúa và đem lại lợi ích cho tha nhân chúng con được hưởng niềm vui và sự bình an của ngày Sabát trong Nước Trời. Amen.  Suy niệm (Lm Phê-rô Mai Viết Thắng) Tin mừng  thánh Mác-cô thuật lại Chúa Giêsu và các môn đệ băng qua cánh đồng lúa. Các môn đệ cảm thấy đói nên đã bứt lúa để ăn. Thấy vậy, những người Pharisiêu đã thắc mắc với Chúa và cho rằng; các môn đệ của Chúa vi phạm luật ngày Sa-bát. Thật ra, việc bứt lúa không có trong luật ngày Sa-bát. Nhưng vì tính soi mói, ích kỷ và hay bắt bẻ của những người Pharisiêu, nên họ đã lồng việc bứt lúa vào tội vi phạm luật ngày Sa-bát. Chính vì thế, Chúa đã trưng dẫn việc Vua Đa-vít và các thuộc hạ ăn bánh tiến trong đền thờ hay các tư tế trong đền thờ vi phạm luật ngày Sa-bát mà không mắc tội, để chỉ cho họ thấy cốt lõi của lề luật là lòng bác ái chứ không phải giữ luật một cách hình thức máy móc. Giữ luật mà không có lòng yêu mến thì chỉ làm nô lệ cho lề luật và chẳng mang lại công phúc gì. Thực chất, luật ngày Sabát được đặt ra là vì con người chứ không phải con người vì ngày Sabát. Vì thế cho nên Chúa mới nói với họ: “Con Người làm chủ ngày Sabát”. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta ý thức, đừng giữ luật vì lòng ghen tị, đừng soi mói người khác, cũng đừng giữ luật một cách máy móc, hình thức, nhưng tuân giữ và thực hành lề luật với tất cả lòng yêu mến. Như thế, việc tuân giữ lề luật sẽ trở nên nhẹ nhàng, sẽ đem lại tự do và mang lại kết quả là sự sống đời đời cho mỗi người chúng ta. Amen.  

5 Tháng Tám, 2023
ĐĂNG KÝ NHẬN TIN