Home / Phụng tự

Phụng tự

Hướng dẫn cử hành phụng vụ tết Nguyên đán Giáp Thìn 2024

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAMUỶ BAN PHỤNG TỰ HƯỚNG DẪN CỬ HÀNH PHỤNG VỤTẾT NGUYÊN ĐÁN GIÁP THÌN 2024 Chiếu theo Quy chế Tổng quát Sách lễ Rôma (các số 373-374) và Những Quy luật Tổng quát về Năm Phụng vụ và Niên lịch (số 46), các Bài Lễ Theo Truyền Thống Dân Tộc như Bản lễ “Thánh Lễ Tân Niên” cũng như Bản lễ “Kính Nhớ Tổ Tiên Và Ông Bà Cha Mẹ” được soạn ra để sử dụng cho chính ngày và kéo dài trong một ngày đó như là những ngày Khẩn cầu đã được “Hội đồng Giám mục ấn định phải cử hành vào những dịp nhất định trong năm” (x. Quy Luật Phổ Quát Về Năm Phụng Vụ Và Niên Lịch, số 59). Vì thế, Uỷ ban Phụng tự Hội đồng Giám mục Việt Nam hướng dẫn cử hành phụng vụ dịp Tết Nguyên Đán Giáp Thìn 2024 như sau: (1) Suốt thứ Bảy ngày 10/02/2024, mồng Một Tết, cử hành Thánh lễ theo bài lễ “Thánh Lễ Tân Niên”, dù là buổi chiều tối. (2) Suốt Chúa nhật ngày 11/02/2024, mồng Hai Tết, cử hành Thánh lễ theo bài lễ “Kính Nhớ Tổ Tiên và Ông Bà Cha Mẹ”. Cũng lưu ý rằng: 1/. Các tín hữu chu toàn việc buộc dự lễ Chúa nhật khi tham dự một trong các thánh lễ được cử hành từ chiều thứ Bảy (mồng Một Tết) cho đến hết ngày Chúa nhật (mồng Hai Tết) (x. Bộ Giáo Luật, số 1248§1). 2/. Theo luật chung, phải cử hành Thánh lễ “Kính Nhớ Tổ Tiên và Ông Bà Cha Mẹ” vào mồng Hai Tết tại nhà thờ/nhà nguyện. Nếu không có nhà thờ/nhà nguyện cũng như không thể cử hành phụng vụ tại nhà thờ/nhà nguyện, có thể cử hành Thánh lễ tại một nơi khác/nghĩa trang nhưng phải là nơi vừa trang nghiêm vừa xứng đáng với mầu nhiệm rất thánh và với phép của đấng bản quyền giáo phận (x. Bộ Giáo Luật, các số 932§1, 1205, 1210, 1214, 1223 và 1229; Quy chế Tổng quát Sách lễ Rôma, các số 288, 297). 3/. Đối với các cộng đồng Việt Nam hải ngoại, thông thường sẽ cử hành Thánh lễ Chúa nhật từ chiều thứ Bảy (mồng Một Tết) cho đến hết ngày Chúa nhật (mồng Hai Tết) theo Lịch Phụng Vụ của Giáo Hội địa phương, nhưng cũng có thể có thể cử hành Thánh lễ mồng Một Tết và mồng Hai Tết vào thứ Bảy (10/02/2024) và Chúa nhật (11/02/2024) như tại Việt Nam [theo lưu ý số (1) và (2) nêu trên] với phép của đấng bản quyền giáo phận tại nơi ấy ((x. Quy chế Tổng quát Sách lễ Rôma 374, 376).   Ngày 15 tháng 01 năm 2024 Nguồn: WHĐGMVN

Cử hành Thánh Thể: Bài 14 - Tung hô Tin Mừng - Alleluia

WHĐ (08.01.2024) - Ngày 5 tháng 8 năm 2023, Ủy ban Phụng tự Hội đồng Giám mục Việt Nam đã thông báo về chương trình Đào tạo phụng vụ cho Dân Chúa gồm: (1) Thực hành mục vụ và (2) Kiến thức phụng vụ. Để đào sâu hiểu biết về kiến thức phụng vụ, Ủy ban Phụng tự trân trọng giới thiệu loạt bài về cử hành Thánh Thể do linh mục Giuse Phạm Đình Ái, SSS tổng hợp và biên soạn. BÀI 14: TUNG HÔ TIN MỪNG - ALLELUIA I/ LỊCH SỬ Hallelu-Yah là sự kết hợp của hai từ gốc Do-thái cổ là: “Hallelu” (hãy ngợi khen) và “Yah/Ia” (Giavê, Thiên Chúa). Vì thế tiếng Alleluia - được dùng trong phụng vụ Do Thái - có nghĩa là “Hãy ngợi khen Đức Chúa.” Trong Cựu Ước, Alleluia được dân Do Thái sử dụng khi bắt đầu hay khi kết thúc các Thánh vịnh trong phụng vụ đền thánh (x. Tv 104-106, 113-113, 115-117, và 146-150). Còn trong Tân Ước, Alleluia xuất hiện duy nhất trong sách Khải huyền (19,1-9): là tiếng tung hô vui mừng hoan hỉ, là bài ca chiến thắng của đoàn người đã được cứu chuộc hát vang trên trời.[1] Alleluia được sử dụng trong hầu hết các gia đình phụng vụ Đông phương. Theo thánh Augustinô (354-430), Alleluia được hát vào mỗi Chúa nhật. Ngay từ đầu, người lĩnh xướng có thói quen thêm thắt nhạc vào âm cuối của tiếng Alleluia và kéo dài kiểu ngân một nguyên âm trên nhiều nốt nhạc khác nhau cũng như hát với nhiều bè khác nhau đến độ chỉ ca đoàn mới có thể hát nổi, còn dân chúng chỉ lắng nghe và “thưởng thức.” Trong nghi lễ Rôma, do ảnh hưởng bởi Đông phương, Alleluia được đưa vào hồi hậu bán thế kỷ VII dưới triều của một số giáo hoàng xuất thân từ Đông phương.[2] Tuy nhiên, ban đầu Alleluia chỉ được hát vào lễ Phục sinh; sau đó, được hát suốt mùa Phục sinh; và rồi suốt năm phụng vụ trừ mùa Chay như chúng ta thực hành ngày nay. Sách Ordo Romanus I nói rằng Alleluia được tiếp nối theo sau đáp ca. Vào mùa Chay, Alleluia không được sử dụng, nên người ta thay thế bởi một đoạn Thánh vịnh dài hơn được gọi là Tractus (Bài ca liên xướng), có lẽ đây là dấu vết còn sót lại của việc hát Thánh vịnh mà không có câu đáp ca.[3] Ngày nay cũng vậy, chúng ta không hát Alleluia trong mùa Chay, nhưng vẫn đọc một câu điệp khúc (x. QCSL 62).   Sách lễ Rôma 1574 và Sách lễ Rôma 1962 vẫn tiếp tục truyền thống Trung cổ bằng việc để cho ca đoàn hát Alleluia vào Thánh lễ trọng, trong khi luôn luôn để linh mục xướng đọc Alleluia.[4] Hướng dẫn của Hội Thánh hiện nay liên quan đến Alleluia như sau: - Sau bài đọc liền trước bài Tin Mừng, hát Alleluia hay bài nào khác do chữ đỏ quy định tùy mùa phụng vụ. Lời tung hô như vậy tự nó là một nghi thức hoặc một hành vi độc lập, qua đó cộng đoàn tín hữu đón chào Chúa sắp nói với mình trong Tin Mừng và dùng lời hát tuyên xưng niềm tin của mình. Ca đoàn hoặc ca viên xướng trước Alleluia, mọi người đứng hát, và nếu cần thì lặp lại. Còn câu tung hô thì ca đoàn hoặc ca viên hát. a) Alleluia được hát trong các mùa ngoài Mùa Chay, câu tung hô lấy ở Sách Bài đọc, hoặc sách Các bài ca tiến cấp. b) Mùa Chay, thay vì Alleluia thì hát câu tung hô trước bài Tin Mừng có trong Sách Bài đọc. Cũng có thể hát một thánh vịnh khác hay ca tiếp liên mùa Chay, như thấy trong sách Các bài ca tiến cấp (Quy chế Tổng quát Sách lễ Rôma [QCSL], số 62). - Khi hát Alleluia, hoặc ca khúc nào khác, linh mục bỏ hương và chúc lành cho hương, nếu có xông hương. Rồi linh mục chắp tay, cúi mình trước bàn thờ, đọc thầm: Lạy Thiên Chúa toàn năng, xin thanh tẩy tâm hồn … (QCSL 132) - Lúc ấy, linh mục lấy sách Tin Mừng, nếu sách đó đặt trên bàn thờ, cầm nâng cao sách lên một chút, tiến đến giảng đài, có các thừa tác viên giáo dân đi trước. Họ có thể cầm bình hương và nến.     Những người hiện diện quay về giảng đài, tỏ lòng tôn kính đặc biệt đối với Tin Mừng Đức Kitô (QCSL 133). II/ Ý NGHĨA Trong phụng vụ Rôma, lời tung hô Alleluia liên kết chặt chẽ với bài Tin Mừng, với mục đích diễn tả niềm vui mà Tin Mừng mang đến, là tiếng kêu hân hoan vui mừng của Hội Thánh đến độ thánh Augustinô gọi Alleluia là “bài hoan ca” (jubilus).[5] Alleluia được coi như là tiếng tung hô Chúa Kitô, Đấng đang đến với chúng ta trong khi công bố Lời của Người. Tin Mừng chính là lời của Người, và Người thực sự hiện diện trong lời đó, hoàn toàn giống như Người sẽ hiện diện sau đó trong bí tích Thánh Thể. Đây là ca khúc hát kèm với cuộc kiệu Sách Tin Mừng từ bàn thờ tới giảng đài. Cuộc rước này như là một sự biểu lộ ra bên ngoài Đức Kitô đang đến (adventus Christi), là một biểu tượng loan báo Ngài sẽ lại đến lần cuối cùng trong vinh quang cũng như sắp đến ngay bây giờ trong lời của Ngài (QCSL 62).[6] Vì thế, có những sự việc đáng lưu ý: [i] Mọi người đứng lên như để chào đón Ngài;[7] [ii] Cuộc rước Sách Tin Mừng  với hương và nến đi trước như dấu chỉ của niềm vui (Nghi Thức Thánh Lễ [NTTL], số 14-15; Mục Lục Các Bài Đọc Trong Thánh Lễ [BĐ], số 17; QCSL 133, 175;);[8] [iii] Đi kèm với tung hô Alleluia luôn luôn là một câu Kinh Thánh mà phần lớn được trích từ chính bài Tin Mừng sắp được công bố hoặc có thể được lấy từ Thánh vịnh hay những bản văn Thánh Kinh khác theo mùa hoặc chung các thánh; [iv] Xông hương Sách Tin Mừng (QCSL 134, 175).[9] Sau khi cúi chào bàn thờ, phó tế/linh mục cung kính lấy Sách Tin Mừng từ bàn thờ để rước sang giảng đài như muốn nói lên rằng chúng ta nhận Tin Mừng từ Chúa Kitô và việc công bố Tin Mừng hiển nhiên là phát xuất từ Chúa Kitô.[10] Phó tế/linh mục giơ Sách Tin Mừng lên cao một chút [y như trong cuộc rước đầu lễ] đang khi tiến tới giảng đài, có người cầm bình hương đang tỏa khói cùng với 2 thừa tác viên cầm đèn nến đi trước biểu tượng cho Luật và Các Ngôn Sứ loan báo về Đức Kitô (x. NTTL 14-15; QCSL 133, 175; BĐ 17)[11] và nhằm: [i] tôn vinh phẩm giá của Sách Tin Mừng mà cũng là tôn vinh Chúa Kitô; [ii] biểu trưng Chúa Kitô mà Tin Mừng công bố là ánh sáng thế gian; [iii] diễn tả niềm hy vọng về ngày vĩnh cửu khi toàn thể Hội Thánh được biến hình nhờ ánh sáng của Con Chiên (Kh 22,23); [iv] cộng đoàn chuẩn bị con đường hương thơm cho Ngôi Lời Thiên Chúa;[12]  [v] nhấn mạnh rằng việc công bố Tin Mừng là đỉnh cao của toàn bộ phần Phụng vụ Lời Chúa (x. NTTL 14-15; QCSL 133, 175; Lễ Nghi Giám Mục [LNGM] 140).[13] III/ ĐỀ NGHỊ MỤC VỤ 1) Giám mục chủ tế bỏ hương trong tư thế ngồi dù tất cả mọi người đứng lên và hát Alleluia (x. Lễ Nghi Giám Mục [LNGM], số 140). Nếu linh mục chủ tế bỏ hương, ngài có thể ngồi (NTTL [1965], 42) nhưng nên đứng để bỏ hương (x. QCSL 131). Khi [ĐGM] chủ tế ngồi bỏ hương, người cầm bình hương và tàu hương có thể đứng hoặc quỳ trước mặt ngài, miễn là cách nào thuận tiện hơn cho việc bỏ hương (cf. Caeremoniale Episcoporum (ấn bản 1745-1948), I-XI, n. 3; Pontificales ritus (21 juin 1968, n. 25).[14] 2) Đức Giám mục chủ tế chúc lành cho phó tế ở tư thế ngồi hơn là đứng, nhưng linh mục chủ tế chúc lành cho thầy chỉ ở tư thế đứng (x. NTTL [1965], 42; QCSL 131, 212; cf. Caeremoniale Episcoporum (ấn bản 1745-1948), II-V, n. 7, et II-VI, n. 12).[15] 3) Đừng bao giờ để phó tế/linh mục ra giảng đài công bố Tin Mừng một mình trong khi các người giúp lễ đứng không.[16] 4) Đôi khi, có thể rước Sách Tin Mừng qua một phần dân chúng trong nhà thờ với đoạn rước dài hơn bình thường (= từ bàn thờ đến giảng đài) nhằm diễn tả về mặt biểu tượng và nghi thức tầm quan trọng chúng ta đặt nơi Lời Chúa, nhất là nơi Tin Mừng.[17] 5) Nên hát Alleluia trong mọi Thánh lễ bởi vì Alleluia là một dạng tung hô, mà thường phải hát mới phù hợp với thái độ hoan hô.[18] Cũng phải hát Alleluia sao cho phần này thực sự báo trước Tin Mừng và dùng lời hát mà tuyên xưng niềm tin của các tín hữu hân hoan chào đón Chúa Kitô, Đấng sắp nói với chúng ta qua Tin Mừng (x. QCSL 62-63; BĐ 23; MVTN 150).[19] Gelineau cho rằng nếu không thể hiện Alleluia và Amen thành lời tung hô thì chúng chỉ biến thành những lời lẩm bẩm tập thể.[20] Quy chế Tổng quát Sách Lễ Rôma (số 63c) nhấn mạnh: “Alleluia hoặc lời tung hô trước Bài Tin Mừng, nếu không hát thì có thể bỏ”: điều này ngụ ý rằng luôn luôn và hết sức bao nhiêu có thể nên hát tung hô Tin Mừng hơn là đọc, việc hát tung hô Tin Mừng phải được ưa thích hơn (x. BĐ 23).[21] 6) Nến cập nhật việc hát tung hô tin Mừng theo hướng dẫn mới của Quy chế Tổng quát Sách Lễ Rôma [2002]: [i] Xướng trước Alleluia hay bắt đầu hát Alleluia không còn do “hết mọi người” nữa (QCSL [1975], số 37), nhưng chỉ do “ca đoàn hoặc ca xướng viên” đảm nhận; [ii] Câu tung hô cũng vậy, không phải do “hết mọi người” hát chung với nhau mà chỉ do “ca đoàn hoặc ca xướng viên hát” (x. QCSL [2002] 62; BĐ 56; Hướng Dẫn Mục Vụ Thánh Nhạc [MVTN], số 150).[22] Như vậy, chúng ta hát tung hô Tin Mừng như sau: [1] Đơn vị I “Alleluia”:[23] do ca đoàn hoặc một ca viên xướng lên; [2] Đơn vị II “Alleluia”: toàn thể cộng đoàn hát lặp lại Alleluia như đơn vị [1] (đơn vị I và II thay vì hát 2 lần thì có thể do toàn thể cộng đoàn cùng nhau hát lên 1 lần nếu như Alleluia là dài hoặc quá thông dụng);[24] [3] Đơn vị III “Câu xướng trước Tin Mừng”: do ca đoàn hoặc một ca xướng viên hát; [4] Đơn vị IV “Alleluia”: toàn thể cộng đoàn hát lặp lại Alleluia như đơn vị II.[25] Thực hành này không những đúng ý định của Hội Thánh mà còn thực sự dễ dàng và đơn giản hơn cho dân Chúa vì một là, không cần phải tập hát Alleluia trước cho cộng đoàn: mọi người chỉ lần lặp lại Alleluia do ca đoàn/một ca viên xướng trước, “Câu xướng trước Tin Mừng” thuộc về nhiệm vụ [hát] của ca đoàn/một ca viên; hai là, mọi người không phải nhìn vào sách/màn hình hầu có thể nhìn về phía đoàn rước Sách Tin Mừng [nếu có] (QCSL [2002], 62; PV 33). 7) Có thể đọc/hát câu tung hô Tin Mừng từ giảng đài (x. QCSL 309; BĐ 33).[26] Nhưng vì linh mục hay phó tế công bố Phúc Âm sắp di chuyển đến đó, nên xướng viên thường dẫn câu tung hô Tin Mừng từ giá riêng của mình hay từ khu vực ca đoàn.[27] Còn nếu hát tại giảng đài thì xướng viên phải di chuyển không trì hoãn đang khi cộng đoàn hát lặp lại Alleluia (đơn vị IV) kết thúc phần tung hô Tin Mừng.[28] 8) Trong Mùa Chay, không bao giờ hát/đọc Alleluia, có thể thay thế bằng những câu tung hô như sau (hát trước và sau câu Tung hô trước Tin Mừng): 1. Lạy Chúa Kitô là Ngôi Lời Thiên Chúa, chúng con xin ngợi khen Ngài. Hoặc: 2. Lạy Chúa Kitô ngàn đời vinh hiển, xin chúc tụng và tôn vinh Ngài.[29] 9) Phải tránh tình trạng đoàn rước tung hô Tin Mừng “gãy gánh giữa đường” (bước đi trong thinh lặng), nghĩa là chưa tới giảng đài, hay có những trường hợp, thày phó tế/linh mục đồng tế chưa kịp lấy Sách Phúc Âm trên bàn thờ, thì hát tung hô Tin Mừng đã kết thúc. Gặp trường hợp này, đàn sĩ nên tiếp tục dạo nhạc hoặc cộng đoàn nên hát tiếp tiếng Alleluia cho tới khi đoàn rước tới giảng đài mới thôi. 10) Thỉnh thoảng, vào những dịp trọng thể, nên hát lại tung hô Tin Mừng Alleluia lần nữa sau khi cộng đoàn thưa “Lạy Chúa Kitô ngợi khen Chúa”, bởi vì hành động này làm cho hai tiếng reo vui – hoan hô như hai phần bao lấy bài Phúc Âm,[30] đồng thời thể hiện tâm tình mạnh mẽ và sốt mến của cộng đoàn muốn “chúc tụng Thiên Chúa” vì nghĩa của tiếng Alleluia chính là “hãy ngợi khen Thiên Chúa”.[31] IV/ SUY NIỆM Alleluia là bài ca vừa làm chúng con say mê vừa gợi lên trong chúng con nhiều điều: như một lời tung hô đầy hoan hỷ để chào đón Tin Mừng của Chúa, để diễn tả sự kinh ngạc đầy thú vị của chúng con, để ca khen Thiên Chúa vì hồng phúc Ngài tuôn đổ trên chúng con; nhưng trên tất cả, lạy Chúa Giêsu, chúng con kết nối Alleluia với cuộc phục sinh của Chúa. Chúng con hát Alleluia để loan báo một tin vui vĩ đại: bây giờ Chúa vẫn đang sống, Chúa đang cùng đi với chúng con. Người ta vẫn hỏi tại sao không hát Alleluia trong mùa Chay. Chúng con hiểu rằng vì Alleluia luôn gắn liền với biến cố phục sinh, Hội Thánh tạm thời ngưng hát Alleluia trong 40 ngày thống hối của mùa Chay nhằm chuẩn bị tâm hồn chúng con đón nhận niềm vui trọn vẹn và vĩ đại của biến cố phục sinh. Trong đêm vọng phục sinh, Hội Thánh phục hồi bài ca Alleluia cho nên tiếng Alleluia đã được cất lên một cách long trọng và hùng tráng sau một thời gian tạm thời lịm tắt. Trước Bài Phúc Âm, vị tư tế xướng hát Alleluia và toàn thể cộng đoàn phụng vụ cùng lặp lại theo ngài. Hát đến 3 lần, mỗi lần lên giọng cao hơn. Lạy Chúa, chúng con hát Alleluia như bài ca khải hoàn để công bố với thế giới rằng Chúa đã trỗi dậy từ cõi chết, Chúa đã chiến thắng tử thần. Chúng con ước muốn giai điệu của bài ca này phải lan tràn đến mọi ngõ ngách của vũ trụ. Từ đêm phục sinh cho đến mùa Chay lần tới, chúng con lại say mê hát Alleluia – Chúa vẫn đang sống với chúng con. Xin hãy để cho thế giới lắng nghe lời ca tiếng hát Alleluia của chúng con và làm cho thế giới này được biến hình đổi dạng nhờ quyền năng phục sinh của Chúa. Vào một số dịp hoặc Chúa nhật, chúng con hát Alleluia đi kèm với cuộc rước sách Tin Mừng đến giảng đài. Thực hành này giúp chúng con hồi tưởng lại đêm Vọng Phục sinh, cũng như làm mới lại kinh nghiệm của chúng con về ngày lễ mẹ của các lễ vọng. Chúa nhật tạo âm hưởng cho cả tuần cũng như lễ đêm Vọng Phục sinh tạo âm hưởng cho toàn bộ những ngày khác trong năm. Mỗi tuần sẽ khởi đi từ nốt nhạc cao độ của bài ca phục sinh Alleluia. Alleluia thấm nhập toàn bộ tuần lễ của chúng con vì mỗi ngày chúng con đều được tắm gội trong ánh sáng phục sinh của Chúa. Lạy Chúa, Alleluia là bài ca phục sinh hàng ngày cho chúng con. Alleluia dạy chúng con biết thưa “xin vâng” với Chúa trong cuộc đời cũng như thừa nhận rằng chúng con sẽ gặt hái được nhiều điều hơn cả những tính toán hay kinh nghiệm của chúng con. Xin để cho đức tin của chúng con vào mầu nhiệm phục sinh của Chúa phá tan bóng tối che khuất tầm nhìn hy vọng của chúng con về một thế giới tốt đẹp hơn. Chúng con biết rằng u sầu ảm đạm vẫn còn đó nhưng như “người dại khờ” của Thiên Chúa, chúng con vẫn sẽ tiếp tục cử hành niềm vui cuộc sống giữa bao cảnh đau khổ buồn phiền như thế. Chúng con vẫn sẽ tiếp tục hét lên tiếng “xin vâng” của đức tin vào sự phục sinh của Chúa. Trước một thế giới chìm ngập trong sản xuất, cạnh tranh và hiệu năng kỹ thuật, Alleluia vẫn là lời hiệu triệu của Chúa để làm cho con người hiện tại phải trỗi dậy và để mừng vui vì sự hiện diện của Chúa giữa chúng con. Alleluia là một lời mời gọi để kính mừng “ngày lễ của những kẻ khờ dại”, để chúng con không còn như một cỗ máy nữa, và để chúng con sống cuộc đời của những kẻ đã được Chúa thương cứu độ. Alleluia, Alleluia! Lạy Chúa, ước gì bài ca hân hoan và tràn đầy hy vọng này cất chúng con lên khỏi những lối mòn của cuộc sống hàng ngày hầu chúng con có thể đến với ngày lễ đầy vui tươi mà kính mừng mầu nhiệm phục sinh của Chúa. Ước gì lời ca Alleluia đem đến cho chúng con niềm an ủi chắc chắn rằng giờ đây ngôi mộ chôn cất Chúa đã thực sự là ngôi mộ trống, Chúa không còn ở đó nữa, nhưng Chúa đang rảo khắp đó đây trên quả đất này hầu mời gọi tất cả chúng con hãy bước ra khỏi nấm mồ của chính mình. Amen.       [1] Lawrence J. Johnson, The Mystery of Faith: A Study of the Structural Elements of the Order of the Mass (Washington DC:  FDLC, NE, 2003), 38. [2] Robert Cabié, “The Eucharist”, trong The Church at Prayer, ed. A. G. Martimort (Collegeville: The Liturgical Press, 1992), tập 2: 64-65. [3] OR I, 57-58, trích lại từ Michael Witczak, “History of the Latin Text and Rite”, trong A Commentary on the Order of Mass of the Roman Missal, ed. Edward Foley (Collegeville: The Liturgical Press, 2011), 165.  [4] Michael Witczak, “History of the Latin Text and Rite”, 165.   [5] X. Georges Beyron, “Những Bài ca của Thánh lễ,” trong Họp nhau Cử hành Phụng vụ, tập II (Đồng Nai: Nxb Đồng Nai, 1992), 257; Phan Tấn Thành, Hiểu và Sống Đức tin, tập 2 (Sài Gòn: Học viện Đa Minh, 2009), 117–123. [6] Reinhard Messner, “La Liturgie de la Parole,” 57, trích lại trong John D. Laurance (ed.), The Sacrment of the Eucharist (Collegeville: The Liturgical Press, 2012), 136.    [7] Phan Tấn Thành, Cử hành Bí tích Tình yêu (Sài Gòn: Học Viện Đaminh, 2012), 164. [8] X. Lucien Deiss, Celebration of the Word, trans. Lucien Deiss & Jane M. A. Burton (Collegeville: Liturgical Press, 1993), 123. [9] X. Phan Tấn Thành, Cử hành Bí tích Tình yêu, 164. [10] X. Serra, “Theology of the Latin Text and Rite” trong A Commentary on the Order of Mass of the Roman Missal, ed. Foley Edward, 128. [11] X. André Mutel et Peter Freeman, Cérémonial de la sainte Messe à l'usage ordinaire des paroisses: suivant le missel romain de 2002 et la pratique léguée du rit romain, 2nd ed. (Perpignan: Editions Artège, 2012), 102. [12] X. Lucien Deiss, Celebration of the Word, trans. Lucien Deiss & Jane M. A. Burton (Collegeville: The Liurgical Press, 1993), 120. [13] X. DeGrocco, A Pastoral Commentary on the General Instruction of the Roman Missal (Chicago: Liturgy Training Publication, 2011), no. 132. [14] X. André Mutel et Peter Freeman, Cérémonial de la sainte Messe, 100. [15] X. Ibid, 101. [16] Nguyễn Thế Thủ, Hướng dẫn Cử hành Phụng vụ (Sài Gòn: ĐCV Thánh Giuse, 2000), 96. [17] X. Mick, Worshiping Well (Collegeville:  The Liturgical Press, 1997), 49; DeGrocco, no. 62. [18] Leben, Để sống Phụng vụ, 95; Phan Tấn Thành, Hiểu và Sống Đức tin, 117–123. [19] X. Lawrence E. Mick, Worshiping Well, 48; Erasto Fernandez, SSS, The Eucharist: Step by Step (Mumbai: St. Paul, 2005), 43. [20] Gelineau, The Liturgy Today and Tomorrow 1st ed., trans. Dinah Livingstone (New York: Paulist Press, 1978), 80. [21] X. McNamara, “Gospel Acclamation, Before and After” (12 April 2007), https://www.ewtn.com/catholicism/library/gospel-acclamation-before-and-after-4396; “Việc hát Alleluia trước Tin Mừng vẫn là lý tưởng” (06/06/2017), dg. Nguyễn Trọng Đa, http://conggiao.info/viec-hat-alleluia-truoc-tin-mung-van-la-ly-tuong-d-41645; “Singing or Reciting the Alleluia” (18 Dec. 2018), https://www.ewtn.com/catholicism/library/singing-or-reciting-the-alleluia-4920; DeGrocco, no. 63; Turner, Let Us Pray: A Guide to the Rubrics of Sunday Mass (Collegeville: The Liturgical Press, 2012), no. 330; X. Beyron, “Những Bài ca của Thánh lễ,” trong Họp nhau Cử hành Phụng vụ, tập II, 242. [22] X. Turner, no. 328; Georges Beyron, “Les chants de la messe” trong Dans Vos Asssemblées, ed. J. Gélineau (Desclée, 1989), 434; McNamara, “Singing or Reciting the Alleluia” (18 Dec. 2018), https://www.ewtn.com/catholicism/library/singing-or-reciting-the-alleluia-4920; “Its Singing is for Cantors or Choirs” (11 Feb. 2020), https://www.ewtn.com/catholicism/library/verse-before-the-gospel-14238. [23] Một đơn vị Alleluia, một là được hát ngân nga thật dài với nhiều nốt nhạc khác nhau như trong lễ Vọng Phục sinh; hai là, gồm 2 hay 3 từ Alleluia tuỳ theo sáng tác của nhạc sĩ, tức gấp đôi hay gấp ba chữ Alleluia lên hầu tạo cho nhịp điệu âm nhạc được hay hơn và cho phép nâng cao tầm mức quan trọng của tiếng Alleluia. Một Alleluia ngắn ngủn chỉ kéo dài vài giây, rồi được theo sau bởi một câu được đọc lên sẽ làm gián đoạn dòng chảy của bài ca, không đủ tôn cao sự chuẩn bị của chúng ta dành cho Tin Mừng mà chúng ta sẽ công bố và lắng nghe đang khi đứng (x. Lucien Deiss, Visions of Liturgy and Music for a New Century, 141; Joseph Génineau, Liturgical Assembly, Liturgy Song, trans. Bernadette Gasslein (Portland: Pastoral Press, 2002), 109. [24] Paul Turner, Let Us Pray, no. 324. [25] Xem thêm phần giải thích của: [1] cha Edward McNamara, LC trong bài “Ai hát câu tung hô trước bài Tin Mừng?” (11/02/2020), dg. Nguyễn Trọng Đa, https://Zenit.org/articles/the-verse-before-the-gospel/; “Hát hoặc đọc Alleluia như thế nào? Lại nói về “Thánh lễ chữa lành” (18/12/2018), https://giaophanvinhlong.net/hat-hoac-doc-alleluia-nhu-the-nao-lai-noi-ve-thanh-le-chua-lanh.html; [2] Georges Beyron, “Những bài ca của Thánh lễ,” trong Họp Nhau Cử Hành Phụng Vụ, tập II, 257-258; [3] Paul Turner, Let Us Pray, no. 324. [26] X. Edward McNamara, “Singing the Alleluia at the Ambo” (08 Jan. 2013). [27] Paul Turner, Let Us Pray, no. 329. [28] X. André Mutel et Peter Freeman, Cérémonial de la sainte Messe, 98. [29] Hướng Dẫn Mục Vụ Thánh Nhạc [MVTN], số 153b; Ordo Lectionum Missae [1981], “ACCLAMATIONES pro tempore Quadragesimae”, 129. [30] X. Leben, Để sống Phụng vụ, 95. [31] X. David Haas, Music and the Mass (Chicago: Liturgy Training Publications, 1998), 48. 

Lời thông báo long trọng về lễ Phục sinh và những ngày lễ chính trong năm phụng vụ 2024

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAMỦY BAN PHỤNG TỰ[email protected]   LỜI THÔNG BÁO LONG TRỌNG VỀ LỄ PHỤC SINHVÀ NHỮNG NGÀY LỄ CHÍNH TRONG NĂM PHỤNG VỤđược công bố vào ngày lễ Chúa Hiển linh   Lễ Chúa Hiển linh là lễ trọng cuối cùng trước khi bắt đầu chu kỳ Phục sinh. Theo truyền thống cổ xưa, vào ngày này, Giáo hoàng của Giáo hội Rôma ban hành lời thông báo ngày lễ Phục sinh và những ngày lễ chính trong năm, tại các nhà thờ chính tòa và các nhà thờ chính khác. Nhằm giúp các tín hữu hiểu rõ hơn mối liên hệ giữa lễ Chúa Hiển linh và lễ Phục sinh và giữ một truyền thống của Giáo hội vào ngày lễ Chúa Hiển linh, Ủy ban Phụng tự xin giới thiệu bản văn “Thông báo long trọng về lễ Phục sinh và những ngày lễ chính trong năm phụng vụ”. NGUỒN GỐC Trong lịch sử của Hội Thánh từ thời chưa có lịch, việc thông báo ngày lễ Phục sinh và những ngày lễ chính khác trong năm vào lễ Chúa Hiển linh là cần thiết để cộng đoàn biết trước, vì nhiều lễ trong năm phụng vụ phụ thuộc vào ngày lễ Phục sinh. Số ngày Chúa nhật sau lễ Chúa Hiển linh, ngày Thứ Tư Lễ Tro và số ngày Chúa nhật sau lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống đều được tính liên quan đến lễ Phục sinh. Mặc dù lịch phụng vụ hiện nay đều có ghi ngày lễ Phục sinh và những ngày lễ khác trong năm, nhưng lời thông báo long trọng này vào ngày lễ Chúa Hiển linh vẫn còn giá trị. Đây là lời nhắc nhở về tính cách trọng tâm của mầu nhiệm Phục sinh trong năm phụng vụ và tầm quan trọng của các mầu nhiệm đức tin lớn được cử hành hàng năm. THỰC HÀNH Bộ Phụng tự và Kỷ luật Bí tích trong bản Hướng dẫn về lòng đạo đức bình dân và phụng vụ, nguyên tắc và định hướng ban hành tháng 12 năm 2001 nhắc nhở rằng: “Nhiều truyền thống và những biểu hiện đích thực của lòng đạo đức bình dân đã được phát triển liên quan đến lễ Chúa Hiển linh, một lễ có nguồn gốc cổ xưa và giàu nội dung thiêng liêng […], trong đó có việc thông báo ngày lễ Phục sinh và những ngày lễ chính trong năm; việc công bố lời thông báo này ở nhiều nơi sẽ giúp các tín hữu nhận ra mối liên hệ giữa lễ Chúa Hiển linh và lễ Phục sinh, cũng như tất cả những ngày lễ chính luôn quy hướng về ngày lễ quan trọng nhất này của Kitô giáo” (số 118). Vào mỗi năm, những ngày chính xác cho việc cử hành Thứ Tư Lễ Tro, lễ Phục sinh, lễ Chúa thăng thiên, lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, lễ Mình và Máu Thánh Chúa Kitô, và Chúa nhật I Mùa Vọng phải được cập nhật trong niên lịch phụng vụ. Những ngày tháng đó nằm trong bảng Những ngày cử hành chính trong năm phụng vụ ở phần Quy chế Tổng quát của Sách lễ Rôma. Công thức “Thông báo long trọng về lễ Phục Sinh và những ngày lễ chính trong năm phụng vụ” có trong phần Phụ lục Sách lễ Rôma ấn bản mẫu thứ ba (bản Latinh, trang 1247-1248). Theo truyền thống, trong lễ Chúa Hiển linh, sau khi công bố Tin Mừng, linh mục, phó tế hoặc ca viên, sẽ đứng tại giảng đài xướng lời thông báo long trọng về lễ Phục sinh và những ngày lễ chính trong năm phụng vụ theo công thức dưới đây, cộng đoàn đứng. Sau đó, linh mục giảng như thường lệ. Lời thông báo này có thể hát theo giai điệu tương tự như bài Exultet của đêm Vọng Phục sinh, nhằm loan báo niềm vui Phục sinh qua lời thông báo về ngày lễ quan trọng này.   BẢN VĂN CHO NĂM 2024 Ủy ban Phụng tự xin gửi bản Thông báo long trọng về lễ Phục sinh và những ngày lễ chính trong năm phụng vụ 2024 để các Giáo phận tùy nghi sử dụng:   Anh chị em thân mến, anh chị em biết rằng: nhờ Thiên Chúa rộng lòng thương xót, chúng ta đã hân hoan mừng đại lễ Giáng sinh của Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta thế nào; thì hôm nay chúng tôi cũng thông báo cho anh chị em tin vui về đại lễ Phục sinh của Đấng Cứu Độ chúng ta như thế: - Ngày mười bốn tháng Hai là thứ Tư Lễ Tro, bắt đầu Mùa Chay thánh; - Ngày ba mươi mốt tháng Ba anh chị em sẽ vui mừng cử hành lễ Phục sinh của Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta; Nếu cử hành lễ Chúa thăng thiên vào thứ Năm: - Ngày chín tháng Năm sẽ là lễ Chúa Giêsu lên trời; Nếu lễ Chúa thăng thiên được chuyển sang Chúa nhật VII Phục sinh: - Ngày mười hai tháng Năm sẽ là lễ Chúa Giêsu lên trời; - Ngày mười chín tháng Năm là lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống; - Ngày hai tháng Sáu là lễ Mình và Máu thánh Chúa Kitô; - Ngày hai mười bốn tháng Mười Một là lễ Đức Giêsu Kitô Vua Vũ trụ; - Ngày một tháng Mười Hai sẽ là Chúa nhật thứ nhất Mùa Vọng, mong đợi Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta ngự đến.   Nguyện chúc Người danh dự và vinh quang đến muôn đời. Amen.   Tải file về tại đây! Nguồn: WHĐ (05.01.2024)

Cử hành Thánh Thể: Bài 10 - Kinh vinh danh

WHĐ (11.12.2023) - Ngày 5 tháng 8 năm 2023, Ủy ban Phụng tự Hội đồng Giám mục Việt Nam đã thông báo về chương trình Đào tạo phụng vụ cho Dân Chúa gồm: (1) Thực hành mục vụ và (2) Kiến thức phụng vụ. Để đào sâu hiểu biết về kiến thức phụng vụ, Ủy ban Phụng tự trân trọng giới thiệu loạt bài về cử hành Thánh Thể do linh mục Giuse Phạm Đình Ái, SSS tổng hợp và biên soạn. BÀI 10: KINH VINH DANH I. VĂN KIỆN  Kinh Vinh danh là một thánh thi rất cổ kính, mà Hội Thánh, được đoàn tụ trong Chúa Thánh Thần, dùng để tôn vinh Chúa Cha và cầu khẩn Chiên Con. Không được thay đổi bản văn của kinh này bằng một bản văn khác. Vị tư tế hay, tùy nghi, một ca viên hay ca đoàn xướng lên, rồi mọi người cùng hát chung, hay luân phiên giữa giáo dân và ca đoàn, hay chỉ ca đoàn. Nếu không hát thì phải đọc, hoặc mọi người đọc chung, hoặc chia hai bè đối đáp. Kinh này được hát hay đọc trong các Chúa nhật ngoài mùa Vọng và mùa Chay, trong các lễ trọng và lễ kính, và trong các dịp lễ khá long trọng (QCSL 53). II. LỊCH SỬ Kinh Vinh danh (Gloria) là một trong những bài hát rất cổ xưa nhất của Hội Thánh cùng với các kinh Pros hilarion (Ôi nguồn sáng huy hoàng) và Te Deum (Chúng con chúc tụng Chúa).[1] Kinh Vinh danh được tìm thấy trước tiên trong nguồn phụng vụ Hy Lạp và Syria của nghi lễ Đông phương, nó không được sử dụng trong Thánh lễ mà là kinh chúc tụng ngợi khen được sử dụng như một bài thánh ca rạng đông Phục sinh và dần dần thuộc thành phần kết thúc của Kinh Sáng.[2] Bên Tây phương cũng vậy, kinh Vinh danh hồi đầu không nằm trong Thánh lễ.[3] Bài ca này xuất hiện sớm nhất vào thế kỷ thứ IV, nhưng chỉ được đưa vào Thánh lễ Rôma vào đầu thế kỷ thứ V dưới thời của Đức Lêô Cả (400-461). Lúc đó, người ta chỉ hát Gloria trong Thánh lễ nửa đêm Giáng sinh vì là bài ca các thiên thần hát tại Bêlem trong đêm Chúa xuống thế làm người (Lc 2,13-14).[4] Sau đó, đến đời Đức Giáo hoàng Synmaque (498-514), kinh Vinh danh mới được quyết định cho hát giữa phần kinh nhập lễ (introit) và kinh Kyrie trong tất cả các Thánh lễ Chúa nhật và lễ kính các thánh Tử đạo do Giám mục cử hành. Sau cùng, kinh Vinh danh được dành cho cả lễ kính các thánh Giáo hoàng, rồi đến lễ các thánh Giám mục.[5] Cho đến thế kỷ VII, một linh mục thường chỉ được phép hát kinh Vinh danh mỗi năm một lần vào lễ Phục sinh (đêm Canh thức Vượt qua) và trong dịp cử hành Thánh lễ mở tay. Dần dần, khoảng cuối thế kỷ XI, kinh Vinh danh mới trở nên phổ biến được linh mục/giám mục xướng lên trong tất cả những ngày lễ Chúa nhật và lễ kính/trọng. Thực hành như chúng ta thấy hiện nay, coi như đã thành hình từ thế kỷ XI, nghĩa là kinh Vinh danh được hát vào tất cả những Chúa nhật và những ngày lễ kính, lễ trọng, ngoại trừ những ngày thống hối trong toàn Hội Thánh Tây phương.[6] III. Ý NGHĨA[7] Kinh Vinh danh là một thánh thi chúc tụng và khẩn nài hướng lên Chúa Cha và Đức Kitô (QCSL 43). Toàn bản văn chia làm 3 phần: (1) Đoạn mở đầu; (2) Đoạn hướng về Chúa Cha; (3) Đoạn hướng về Đức Kitô. A. Đoạn mở đầu: Lời ca thiên thần trong đêm Giáng sinh Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời, và bình an dưới thế cho loài người Chúa thương  (cho người thiện tâm). Lời này được tổng hợp từ nhiều bản văn Thánh Kinh, đặc biệt từ lời ca ngợi do các thiên thần hát lên trong đêm Chúa Giáng sinh tại Bêlem (x. Lc 2,13-14). Vì vậy, nó còn có tên gọi là Thánh ca Thiên Thần (x. Ga 1,29; Tv 109, 1; Cv 2,34-36).[8] Bình an dưới thế cho “loài người Chúa thương” thì thích hợp hơn là cho “người thiện tâm” vì bình an chính thức và siêu nhiên không thể do tự thiện tâm con người mà có nhưng phải nhờ tình thương Thiên Chúa ban tặng.[9] B. Đoạn thứ II: Lời tôn vinh Thiên Chúa Chúng con ca ngợi Chúa, chúng con chúc tụng Chúa (Br 3,6; Tv 145,2),/ chúng con thờ lạy Chúa, chúng con tôn vinh Chúa (Kh 4,11; Rm 11,36; 1Cr 6,20),/ chúng con cảm tạ Chúa vì vinh quang cao cả Chúa (1Bns 16,24; 2Cr 4,15)./ Lạy Chúa là Thiên Chúa, là Vua trên trời (Kh 4,8; Tb 13,7; Dn 4,37),/ Là Chúa Cha toàn năng (St 17,1-2; 2Cr 6,18). diễn tả sự nối kết giữa trời và đất trong những lời ngợi khen chúc tụng Thiên Chúa qua 5 động từ (ca ngợi - chúc tụng - thờ lạy - tôn vinh - và cảm tạ Chúa) được vang lên như những làn sóng đại dương không ngớt trào dâng.[10] Kiểu tung hô chúc tụng như thế đã tồn tại trong phụng vụ từ rất xa xưa, là một tập tục diễn ra trong buổi phụng tự công cộng dành cho các hoàng đế, nhưng sau đã được tu chỉnh, được “rửa tội” để dùng trong Hội Thánh.[11] Đoạn này cũng nhấn mạnh đến vinh quang của Thiên Chúa được biểu lộ qua ngôn từ Ngài là Thiên Chúa (Deus), là Vua trên trời (Rex caelestis), đặc biệt Ngài là Cha toàn năng (Pater omnipotens). Vì vậy, loài người phải bày tỏ thái độ “chúc tụng, thờ lạy, tôn vinh và cảm tạ” dành cho Ngài. C. Đoạn thứ III: Lời kêu cầu Đức Giêsu Lạy Con Một Thiên Chúa, Chúa Giêsu Kitô (Ga 1,14. 18),/ Lạy Chúa là Thiên Chúa, là Chiên Thiên Chúa/ là Con Ðức Chúa Cha (Kh 1,8; Ga 1,29)./ Chúa xóa tội trần gian, xin thương xót chúng con (Ga 1,29);/ Chúa xóa tội trần gian, xin nhậm lời chúng con cầu khẩn (Ga 14,13)./ Chúa ngự bên hữu Ðức Chúa Cha  (Cl 3,1; Dt 8,1), xin thương xót chúng con./ Vì, lạy Chúa Giêsu Kitô, chỉ có Chúa là Ðấng Thánh (Kh 15,4),/ chỉ có Chúa là Chúa (Is 37,20), chỉ có Chúa là Ðấng Tối Cao (Tv 83,18),/ cùng Ðức Chúa Thánh Thần ( Rm 8,9; 1Pr 3,8) trong vinh quang  Ðức Chúa Cha (Lc 9,26; Ga 1,14; Pl 2,11). Trước hết, đoạn này quy hướng về Chúa Kitô với những danh hiệu chính của Ngài là: Chủ Tể (Dominus); Thiên Chúa (Deus); Chiên Thiên Chúa (Agnus Dei); Con Chúa Cha (Filius Patris). Nghĩa là Chúa Kitô vừa là Thiên Chúa uy quyền, đồng bản thể với Chúa Cha, vừa là Đấng Cứu Chuộc nhân loại. Chính Đức Giêsu, Con Chúa Cha (Filius Patris) mới là phản ánh trung thực vinh quang của Thiên Chúa Cha tại trần gian (Dt 1,3). Bài ca sau đó chuyển sang ca tụng Chúa Giêsu nhưng dưới dạng khẩn cầu với ba lời van nài như trong các Kinh cầu, trong đó, Hội Thánh không những nhắc nhớ công trình cứu độ Chúa Kitô đã chết trên thập giá để xóa tội trần gian mà còn nhìn ngắm Ngài đang khải hoàn ngự bên hữu Đức Chúa Cha. Tiếp đó, Hội Thánh xưng tụng Đức Kitô với ba danh hiệu: Đấng Thánh (Sanctus); Chủ Tể (Dominus); Đấng Tối Cao (Altissimus) vốn đã từng nằm trong các công thức tuyên xưng đức tin thời kỳ đầu Kitô giáo nhằm khẳng định các tín hữu chỉ tôn thờ một mình Người, các tà thần chỉ là thọ tạo thuộc trần thế.[12]     Phần cuối, kinh Vinh danh kết thúc với lời tôn vinh Đức Kitô, Chúa Thánh Thần và Chúa Cha vì cả Ba Ngôi đều chung nhau một vinh quang: “Lạy Chúa Giêsu Kitô, chỉ có Chúa là Ðấng Thánh, chỉ có Chúa là Chúa, chỉ có Chúa là Ðấng Tối Cao, cùng Ðức Chúa Thánh Thần trong vinh quang Ðức Chúa Cha”. IV. MỤC VỤ PHỤNG VỤ - Kinh Vinh danh được xướng lên bởi linh mục chủ tế [như là người ưu tiên nhất], hay nếu có thể, bởi một lĩnh xướng viên hay bởi ca viên, rồi hoặc tất cả mọi người cùng hát, hoặc cộng đoàn hát luân phiên với ca đoàn, hoặc một mình ca đoàn hát. Nếu không hát thì phải đọc, hoặc mọi người đọc chung, hoặc chia hai bè (x. QCSL 53, 126; NTTL 8; LNGM 135; Ordo Cantus Missae [= OCM], số 3; MVTN 138).[13] - Kinh Vinh danh được hát trong các Chúa nhật ngoài Mùa Vọng và Mùa Chay, trong các lễ trọng và lễ kính, và trong các dịp cử hành đặc biệt khá long trọng (x. QCSL 53; MVTN 137).[14] - Không hát kinh Vinh danh vào các Chúa nhật Mùa Vọng và Mùa Chay, nhưng đối với lễ trọng và lễ kính thuộc các mùa này, vẫn hát kinh Vinh danh như thường (x. QCSL 53, 126, 258; MVTN 137). - Không được thay thế bản văn của thánh thi Gloria bằng bản văn nào khác (QCSL 53; MVTN 137). Cố gắng hát kinh Vinh danh hơn là đọc (Notitiae 14 [1978] 538, n. 14).[15] - Mọi người cúi đầu khi đọc/hát danh thánh Giêsu (x. QCSL 275a). V. SUY NIỆM[16] Lạy Chúa Giêsu, bài thánh ca này gợi lên hình ảnh của thực tại trời cao, nâng tâm hồn chúng con lên ngai tòa ân sủng nơi Chúa Cha hiển trị cùng với Chúa, và trong sự hợp nhất với Chúa Thánh Thần. Chúng con ngắm nhìn trong chiêm nghiệm bức linh họa về chốn trời cao này. Chúng con đã thấy ở đây bức chân dung về sự hiệp thông thần linh đã được phác họa bằng những lời lẽ đầy thi ca, nhờ vậy chúng con có thể thoáng thấy hình ảnh về cuộc sống vĩnh cửu mai sau mà chúng con được Chúa mời vào. Mỗi lần hát bài thánh ca này, trong chúng con lại nổi lên nỗi nhớ về lễ đêm Vọng Phục sinh khi những quả chuông thánh đường đồng loại rung lên một cách tưng bừng như muốn đánh thức thế giới đang còn ngủ mê trong bóng đêm tội lỗi. Cũng như trong đêm Giáng sinh, bài Vinh danh lại được cất lên từ trong cõi thinh lặng của bóng đêm và âm thanh được vận hành băng qua biên giới của vũ trụ để loan đi sứ điệp yêu thương này: Ngôi Hai Thiên Chúa – đã trở nên xác phàm và cư ngụ giữa chúng con. Kinh Vinh danh thưa lên với Chúa là Chiên Thiên Chúa, là Đấng xóa bỏ tội trần gian, đang ngự bên hữu Chúa Cha. Chúa đã bị đem đi giết và máu Chúa rửa sạch muôn vàn tội lỗi chúng con. Chúa đổ máu đào để cứu chuộc chúng con, chỉ một lần cho tất cả. Chúa đã cứu độ chúng con, nhưng chúng con cần tắm gội đi tắm gội lại trong dòng suối máu thánh Chúa để được thanh sạch. Chúng con là những người mà Chúa đã quyết định yêu thương cho đến chết. “Chúa xóa tội trần gian: xin thương xót chúng con”. “Chúa ngự bên hữu Đức Chúa Cha” để chuyển cầu cho chúng con. “Xin nhận lời chúng con cầu khẩn” và trình bày lời nguyện ấy lên Thiên Chúa tối cao. Chúng con cầu xin Chúa cho những điều bình thường và quan trọng, cho dân chúng và hành tinh này, cho hòa bình và hòa giải, cho tự do và thịnh vượng. Trên tất cả, chúng con cầu xin cho người người khắp chốn, để rồi cuối cùng, họ cũng sẽ nhận biết Chúa, yêu mến Chúa và ôm lấy Chúa là Đấng Cứu Độ họ. Amen. [1] Phan Tấn Thành, Cử hành Bí tích Tình yêu (Sài Gòn: Học Viện Đaminh, 2012), 146.  [2] Nguyễn Thế Thủ, Phụng vụ Thánh Thể (Sài Gòn: ĐCV. Thánh Giuse, 2001), 50. [3] X. Phan Tấn Thành, Cử hành Bí tích Tình yêu, 146.  [4] Le Gall, La Mess au fil de ses rites (Chambray: C.L.D, 1992), 34-35. [5] Ibid.  [6] Lawrence J. Johnson, The Mystery of Faith: A Study of the Structural Elements of the Order of the Mass (Washington DC: FDLC, NE, 2003), 18. [7] Phan Tấn Thành, Cử hành Bí tích Tình yêu, 146-149.  [8] Lawrence J. Johnson, The Mystery of Faith, 18. [9] UBPT, Chú Thích Bản Dịch Nghi Thức Thanh Lễ 1992, 17-18; Anscar J. Chupungco, “The ICEL 2010 Translation,” trong Foley Edward (ed), A Commentary on the Order of Mass of the Roman Missal, 140. [10] X. John D. Laurance (ed.), The Sacrament of the Eucharist (Collegeville: The Liturgical Press, 2012), 111. [11] Johannes H. Emminghaus, The Eucharist: Essence, Form, Celebration (Collegeville: The Liturgical Press, 1997), 126.    [12] X. Adolf Adam, The Eucharist Celebration: The Source and Summit of Faith, trans. Robert C. Schultz (Collegeville: The Liturgical Press, 1994), 29.   [13] Elliott, Ceremonies of the Modern Roman Rite, no. 254. [14] X. McNamara, “Omitting or Adding the Gloria” (01 July 2013), https://www.ewtn.com/catholicism/library/omitting-or-adding-the-gloria--4683. [15] X. Deiss, Visions of Liturgy and Music for a New Century, trans. Jane M. A. Burton (Collegeville: The Liturgical Press, 1996), 211. [16] Anscar J. Chupungco, OSB, Meditations on the Mass (Quezon: Claretian Publications and Flipside Publishing, 2013), dg. Giuse Phạm Đình Ái, SSS.

Giải đáp phụng vụ lễ Giáng sinh năm nay (2023)

Lễ Giáng Sinh năm nay là một trường hợp đặc biệt vì lễ Vọng Giáng sinh và lễ Đêm Giáng sinh rơi vào Chúa nhật thứ IV mùa Vọng (24/12/2023), trong khi chính ngày Giáng sinh rơi vào thứ Hai 25/12/2023. Như vậy sẽ có 2 ngày lễ buộc, tức lễ Chúa nhật và lễ Giáng sinh, trùng ngày nhau (24/12) và ngay sát nhau (24-25/12): lễ Vọng Giáng sinh cũng như lễ Đêm Giáng sinh chồng lấn vào ngày Chúa nhật thứ IV mùa Vọng (24/12). Ủy ban Phụng tự Hội đồng Giám mục Việt Nam trân trọng giới thiệu giải đáp của cha Giuse Phạm Đình Ái, SSS, về phụng vụ lễ Giáng Sinh nay: GIẢI THÍCH Căn cứ vào: (1) “Bảng Ghi Ngày Phụng Vụ” (trong “Quy Luật Phổ Quát Về Năm Phụng Vụ Và Niên Lịch”, số 59), trong đó xác định rằng lễ Giáng sinh ở bậc cao hơn Chúa nhật mùa Vọng; (2) Bộ Giáo Luật: “Ai tham dự Thánh lễ, cử hành theo lễ nghi Công giáo bất cứ ở đâu, hoặc vào chính ngày lễ hay vào chiều ngày trước lễ, thì người ấy đã chu toàn việc buộc dự lễ” (số 1248§1), chúng ta hiểu như sau: 1/ Phụng vụ Chúa nhật thứ IV mùa Vọng sẽ kéo dài từ buổi chiều ngày thứ Bảy 23/12/2023 cho đến buổi chiều ngày Chúa nhật 24/12/2023 và trước Thánh lễ Vọng Giáng Sinh. Trong khi đó, phụng vụ lễ Giáng sinh sẽ bao gồm ngày Chúa nhật 24/12/2023 (từ buổi chiều) và cả ngày thứ Hai 25/12/2023. Cụ thể là: - Thứ Bảy, ngày 23 tháng 12: từ ban chiều, cử hành Thánh lễ Chúa nhật thứ IV mùa Vọng; - Chúa nhật, ngày 24 tháng 12: a/ cử hành các Thánh lễ Chúa nhật thứ IV mùa Vọng cho tới trước Thánh lễ Vọng Giáng Sinh; b/ từ chiều tối của Chúa nhật này, cử hành Thánh lễ Vọng Giáng Sinh khoảng sau 4 giờ chiều (không luôn luôn được cử hành), và rồi Thánh lễ Đêm Giáng sinh vào tối muộn; - Thứ Hai, ngày 25 tháng 12: cử hành Thánh lễ Giáng sinh Rạng đông và Thánh lễ Giáng sinh Ban ngày. 2/ Vì có 2 ngày lễ buộc (lễ Chúa nhật và lễ Giáng sinh) nên các tín hữu không thể chu toàn luật buộc nếu như chỉ tham dự một Thánh lễ Giáng sinh vào ngày Chúa nhật 24/12/2023, nghĩa là một Thánh lễ không thể thực hiện hai nghĩa vụ, hay một cử hành không thể hoàn thành hai sự ràng buộc. Để chu toàn hai nghĩa vụ riêng biệt này, tín hữu buộc phải tham dự cả 2 Thánh lễ, tức lễ [buộc] Chúa nhật và lễ [buộc] Giáng Sinh. Như vậy, sau khi đã tham dự lễ Chúa nhật thứ IV mùa Vọng vào chiều thứ Bảy (23/12) hoặc vào chính ngày Chúa nhật (24/12), các tín hữu buộc phải tham dự thêm một Thánh lễ Giáng sinh nữa (24-25/12). Tất nhiên, nghĩa vụ duy nhất của tín hữu là tham dự 2 Thánh lễ, chứ không nhất thiết phải tham dự một Thánh lễ Chúa nhật với các Bài đọc và Bài lễ của Chúa nhật thứ IV mùa Vọng, và tham dự Thánh lễ thứ hai là lễ Giáng sinh với các Bài đọc và Bài lễ của lễ Trọng Giáng sinh (mặc dù điều này là lý tưởng). Ví dụ, tín hữu vẫn có thể chu toàn cả 2 lễ buộc khi tham dự Thánh lễ đầu tiên vào chiều Chúa nhật 24/12 nhằm chu toàn bổn phận giữ ngày Chúa nhật [thứ IV mùa Vọng] (cho dù vào buổi chiều này, họ tham dự vào ngay thời điểm giáo xứ cử hành Thánh lễ Vọng Giáng sinh) và rồi phải tham dự thêm một Thánh lễ Giáng sinh nữa (lễ Đêm/lễ Rạng đông/lễ Ban ngày) để chu toàn nghĩa vụ của lễ buộc Giáng sinh. KẾT LUẬN THỰC HÀNH 1/ Phải tham dự vào một trong các Thánh lễ Chúa nhật [thứ IV mùa Vọng] diễn ra từ chiều thứ Bảy 23/12/2023 cho đến chiều Chúa nhật 24/12/2024; 2/ Phải tham dự thêm nữa vào một trong các Thánh lễ Giáng sinh (Vọng/Đêm/Rạng đông/Ban ngày) diễn ra từ chiều Chúa nhật 24/12/2023 cho đến hết ngày thứ Hai 25/12/2023. Nguồn: WHĐ

Lịch Công giáo 2023-2024

LỊCH CÔNG GIÁO 2023-2024 Tháng Mười Hai – 2023 Tháng Giêng – 2024 Tháng Hai – 2024 Tháng Ba – 2024 Tháng Tư – 2024 Tháng Năm – 2024 Tháng Sáu – 2024 Tháng Bảy – 2024 Tháng Tám – 2024 Tháng Chín – 2024 Tháng Mười – 2024 Tháng Mười Một – 2024   ———————————————————– NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT TRƯỚC  

Cử hành Thánh Thể: Bài 8 - Hành động thống hối

WHĐ (27.11.2023) - Ngày 5 tháng 8 năm 2023, Ủy ban Phụng tự Hội đồng Giám mục Việt Nam đã thông báo về chương trình Đào tạo phụng vụ cho Dân Chúa gồm: (1) Thực hành mục vụ và (2) Kiến thức phụng vụ. Để đào sâu hiểu biết về kiến thức phụng vụ, Ủy ban Phụng tự trân trọng giới thiệu loạt bài về cử hành Thánh Thể do linh mục Giuse Phạm Đình Ái, SSS tổng hợp và biên soạn. BÀI 8: HÀNH ĐỘNG THỐNG HỐI I/ VĂN KIỆN Tiếp đến, linh mục mời mọi người thống hối. Sau giây lát thinh lặng, tất cả cộng đoàn đọc công thức thú tội chung và linh mục đọc lời xá giải để kết thúc, tuy nhiên lời xá giải này không có hiệu lực của bí tích Sám hối. Ngày Chúa nhật, nhất là trong mùa Phục sinh, thay vì hành động thống hối thường lệ, đôi khi có thể làm phép và rảy nước thánh để tưởng nhớ bí tích Thanh tẩy (Quy chế Tổng quát Sách Lễ Rôma [QCSL], số 51). II/ LỊCH SỬ Trong nhiều thế kỷ, Thánh lễ không có nghi thức thống hối nhưng bắt đầu ngay với các Bài đọc Sách Thánh. Sách Didache (thế kỷ I) dạy rằng chúng ta phải xưng thú tội lỗi của mình trước khi bẻ bánh, nhưng nghi thức này không bắt buộc và chỉ được thực hiện theo từng cá nhân. Ban đầu, phần sám hối được thực hiện chỉ trong phòng thánh do lòng sốt sắng cá nhân của tư tế nhằm để chuẩn bị cho Thánh lễ sắp cử hành,[1] hay linh mục đọc những lời nguyện thống hối trên đường tiến tới bàn thờ.[2] Từ thế kỷ thứ IX, trong các Thánh lễ ở vùng Franc người ta thêm vào nhiều lời nguyện riêng tư và đọc thầm của vị chủ tế, dần dần những lời nguyện này trở thành kinh Cáo mình (Confiteor) vào thế kỷ XI.[3] Tập quán “cáo mình” được đưa vào Thánh lễ phát xuất từ việc xưng tội lẫn nhau hằng ngày của các đan sỹ trong khi đọc kinh Thần Vụ.[4] Do đó, vào cuối thời Trung cổ, nhiều đan viện cử hành sám hối chung trước khi hát ca nhập lễ.[5] Tiếp sau, kinh Cáo mình được sử dụng khắp hoàn vũ theo nghi lễ Rôma như được chỉ định trong Sách lễ của Đức Piô V (1570), phần sám hối được thực hiện tại chân bàn thờ dưới dạng đối đáp giữa vị tư tế và những người phục vụ bàn thờ (đại diện cho dân chúng). Kinh Cáo mình của Sách lễ 1570 không thay đổi từ đó cho đến năm 1970. Bấy giờ, kinh này khá dài và phức tạp dầu Công đồng thứ III tại Ravenne (năm 1314) đã quyết định chỉ thêm vào những danh xưng sau: Đức Trinh nữ Maria, Tổng lãnh thiên thần Micael, thánh Gioan Tẩy giả cùng hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolô.[6] Sau Công đồng Vaticanô II, khi duyệt lại Nghi thức Thánh lễ, Hội Thánh đã đơn giản hóa danh sách các thánh. Nhờ thế, bản văn kinh Cáo mình hiện nay chỉ đề cập đến Thiên Chúa và Đức Mẹ, không còn nêu tên các thánh mà chỉ nói chung trong một cụm từ là “các thiên thần và các thánh”. Hội Thánh cũng quyết định nghi thức thống hối là một trong những nghi thức khởi đầu của Thánh lễ vì Chúa Giêsu kêu gọi hãy hòa giải trước khi đến dâng của lễ (Mt 5,23-23)  và Didache ghi nhận rằng vào Ngày của Chúa, các tín hữu quy tụ lại với nhau để cử hành nghi lễ Bẻ bánh “sau khi họ xưng thú tội lỗi” (Didache 14:1).[7] III/ Ý NGHĨA Hành động thống hối không chỉ là việc cá nhân hay cộng đồng thừa nhận tội lỗi và thiếu sót của mình, nhưng là sự thừa nhận trước một Thiên Chúa đầy lòng thương xót và hay tha thứ.[8] Vì thế, nghi thức thống hối phản ánh nhu cầu của con người cần đến ân sủng của Chúa qua người con của Ngài là Đức Kitô Giêsu trong Thánh lễ đang cử hành.[9] Tuy vậy, hành động thống hối trong Thánh lễ, theo tác giả A.G Martimort và J. Gelineau, không phải là cuộc “duyệt xét lương tâm” và “liệt kê tội lỗi đã phạm”, nghi thức thống hối ở phần đầu lễ không nhất thiết có bản chất sám hối,[10] nhưng trên hết, là chúc tụng, tung hô lòng nhân hậu của Chúa, tuyên xưng và diễn tả đức tin của tín hữu vào mầu nhiệm tình thương vô biên của Chúa (confessio laudis) và nói lên lời cảm tạ tri ân trước ơn tha thứ của Ngài vì Ngài là Đấng nhân hậu, yêu thương và là nguồn mạch mọi sự hòa giải cũng như chữa lành.[11] Điều này giống như một hơi thở mà cuộc đời dao động của các tín hữu rất cần đến khi bắt đầu cử hành Thánh lễ.[12]    Sách lễ Rôma hiện nay đưa ra 3 công thức sám hối và có thể dùng thay đổi lẫn nhau: A. Công Thức Thứ I (Confiteor Deo) = Kinh Thú Tội (Kinh Cáo Mình) Lời đầu tiên của kinh Thú tội là: “Tôi thú nhận cùng Thiên Chúa toàn năng, và cùng anh (chị) em...” phản ánh một cách tỏ tường chiều kích xã hội của tội lỗi: xúc phạm đến bất kỳ ai là làm tổn thương cả Nhiệm Thể Chúa Kitô.[13] Cộng đoàn tụ họp dâng Thánh lễ không những xin ơn tha thứ trong tư cách là những cá nhân, mà còn xin với tư cách cộng đoàn; mọi người tham dự liên đới với nhau, vì ai cũng cần ơn tha thứ (ĐHTT 63). Câu “Tôi đã phạm tội nhiều trong tư tưởng lời nói, việc làm và những điều thiếu sót...” cho thấy vấn đề của người Kitô hữu không chỉ là không làm điều xấu mà còn vì chưa làm điều tốt, không chỉ chưa tỏ lòng xót thương người khác mà còn chưa thực thi những gì Tin Mừng mời gọi là “trở nên muối đất và ánh sáng cho trần gian” (x. Mt 5,13-16).[14]    Các tín hữu đấm ngực đang khi đọc “lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng” như gợi lại những lời trong Tin Mừng Luca: “Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: “Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi” (Lc 18,13).[15] Lời kinh Thú tội kết thúc bằng những lời: “Vì vậy tôi xin Ðức Bà Maria trọn đời đồng trinh, các thiên thần, các thánh và anh (chị) em, khẩn cầu cho tôi trước tòa Thiên Chúa, Chúa chúng ta”, nghĩa là, các thành viên của cộng đoàn ý thức mình đang đứng không chỉ trước nhan thánh Chúa và bên nhau mà còn trước cả triều thần thiên quốc cùng với Đức Mẹ Maria, các thiên thần và các thánh, như thể trong ngày phán xét cuối cùng, họ được mời tới dự tiệc cưới của Con Chiên.[16] Không những thế, các tín hữu tin cậy vào tình hiệp thông giữa họ với Đức Maria, các thánh - những vị đã nên hoàn thiện, đã “giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên” (Kh 7,14) - với các thiên thần, luôn vui mừng ca hát khi người tội lỗi ăn năn hoán cải (Lc 15,7), và với những người anh chị em khác.[17] Họ là một chi thể trong Nhiệm Thể Chúa Kitô, nên khẩn xin các vị ấy chuyển cầu cho mình cũng như cho toàn thể vũ trụ này đang cần ơn tha thứ của Thiên Chúa, củng cố đức tin của họ vào Thiên Chúa, Đấng luôn sẵn lòng thứ tha mọi yếu đuối và tội lỗi của từng người trong Đức Kitô (Gc 5,16).[18] B. Công thức thứ II Công thức này là một cuộc đối đáp giữa linh mục và giáo dân để giúp nhau ý thức về tình trạng xúc phạm đến Chúa, nên ngưỡng vọng tình thương cứu độ của Người là Đức Giêsu. Chúng gồm hai câu nài xin lòng thương xót của Chúa: - Linh mục: Lạy Chúa, xin thương xót chúng con + Cộng đoàn: Vì chúng con đã xúc phạm đến Chúa. - Linh mục: Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con + Cộng đoàn: Và ban ơn cứu rỗi cho chúng con Câu thứ nhất trích từ sách Br 3,2: “Lạy Đức Chúa, xin lắng nghe, xin thương xót, vì chúng con đã phạm tội trước nhan Ngài”  (cũng như từ ý của Gr 14,20) và câu thứ hai lấy từ Thánh vịnh:“Lạy Chúa, xin tỏ cho chúng con thấy tình thương của Chúa, và ban ơn cứu độ cho chúng con” (Tv 85,8; 123,3). Ở đây, chúng ta không chỉ đơn giản xin Chúa dủ lòng thương mà còn xin ơn cứu độ đời đời của Ngài. Quả thật, Chúa Giêsu xuống trần gian không phải chỉ để tha thứ tội lỗi chúng ta nhưng còn “dẫn đưa chúng ta đến cuộc sống muôn đời” (NTTL 4).  C. Công Thức Thứ III Thường được gọi là công thúc ca ngợi hay hành vi tung hô (QCSL 52) phẩm tính Đức Kitô. Nó được trình bày dưới hình thức Kinh Cầu hướng trọn về Chúa Kitô: - Lạy Chúa Kitô, Chúa đã được sai đến để cứu chữa những tâm hồn sám hối. + Xin thương xót chúng con. - Lạy Chúa Kitô, Chúa đã đến trần gian để kêu gọi những người tội lỗi. + Xin thương xót chúng con. - Lạy Chúa, Chúa đang ngự bên hữu Chúa Cha để chuyển cầu cho chúng con. + Xin thương xót chúng con. Công thức xá giải kết thúc hành vi thống hối: “Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội, và dẫn đưa chúng ta đến sự sống muôn đời”  (NTTL 4) không phải là xá giải hối nhân lãnh nhận trong bí tích Hòa giải (x. QCSL 51) mà chỉ là xá giải nghi thức được biểu lộ trong hành động thống hối của Thánh lễ[19] cũng như diễn tả lòng ước mong Thiên Chúa sẽ đem đến ơn tha thứ và sự sống trường sinh cho tất cả những ai tham dự mầu nhiệm thánh với thái độ khiêm nhường,[20] cho nên không miễn trừ các hối nhân mắc tội nặng phải đi xưng tội trước khi rước lễ.[21] IV/ ĐỀ NGHỊ MỤC VỤ - Chủ tế có thể tùy nghi chọn lựa cử hành một trong 3 mẫu thống hối. Nếu dùng công thức thứ I và II thì phải đọc kinh Thương xót mà không được bỏ. Nếu dùng công thức III hoặc khi rảy nước thánh, sẽ bỏ kinh Thương xót (x. NTTL 7; QCSL 51; LNGM 134). - Nếu cử hành các phần sau đây thì cũng bỏ nghi thức/hành động thống hối: (1) các cuộc rước kiệu trọng thể với nghi thức riêng như lễ Tro hay kiệu nến ngày 02/02 (Lễ Dâng Chúa trong đền thờ) và kiệu lá trong lễ Lá; (2) đọc Giờ kinh Phụng vụ phối hợp với Thánh lễ (x. Văn Kiện Trình Bày Và Quy Định Các Giờ Kinh Phụng Vụ, số 94); (3) có những nghi thức đặc biệt được cử hành trong Thánh lễ như: lễ Cung hiến thánh đường, Nghi thức khai tâm Kitô giáo cho người lớn, Nghi thức rửa tội trẻ em, lễ ban bí tích Hôn phối (x. Nghi Thức Cử Hành Hôn Nhân”, số 53; CHTL 149). - Khi đọc kinh Cáo mình, chúng ta đấm ngực một/ba lần khi đọc câu “lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng” (NTTL 4). - Không làm dấu thánh giá khi chủ tế đọc câu: “Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội và dẫn đưa chúng ta đến sự sống muôn đời.” V/ SUY NIỆM[22] “Tôi thú nhận…Tôi đã phạm tội…”. Lạy Chúa Giêsu, khi tiến gần đến ngai ân sủng Thánh Thể, con muốn bóc trần mình để Chúa và mọi người nhìn thấy những lầm lỗi và hổ thẹn của con. Con không xứng đáng, nhưng Chúa vẫn mời con đến tham dự bàn tiệc Lời Chúa và bàn tiệc Thánh Thể. Con không xứng song Chúa đã không xua đuổi con ra khỏi cộng đồng dân thánh. Con đã nghe thấy Chúa nói: “Hãy đến với Ta và Ta sẽ nói cho trái tim mãi khắc khoải của các con biết; hãy đến với Ta và chia sẻ bữa ăn Ta đã dọn sẵn cho các con”. Trước sự thú nhận tội lỗi công khai, vị tư tế đã đáp lại bằng những lời đầy hy vọng và ủi an: “Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội và dẫn đưa chúng ta đến sự sống muôn đời”. Ai lại không bị lay chuyển bởi lời nguyện thương xót và tha thứ như thế? Vâng, tội lỗi con đã làm hoen ố tấm áo thanh sạch ngày rửa tội. Tội lỗi đã kéo con lạc xa tình thương của Chúa. Thời gian trôi qua và con cứ luôn quay lại phía đường tăm tối của tội lỗi. Nhưng Chúa, vị mục tử đầy lòng thương xót, đã không mỏi mệt tìm kiếm con, những con chiên lạc. Lạy Chúa, con nhận ra rằng nước thanh tẩy đã trở nên khô ráo nơi con. Con không thể lau sạch chính mình bằng bí tích của dòng nước thanh tẩy nữa. Thay vào đó, nay con chỉ còn những giọt nước mắt ăn năn hầu có thể giặt sạch tấm áo rửa tội của con đã ra dơ bẩn. Có dòng nước thanh tẩy, con đã được trở nên nghĩa tử Chúa Cha; lại có những giọt lệ thống hối để con được hòa giải tha thứ. Xin Chúa tẩy rửa con trong chính những giọt lệ của con. Khi đấm ngực ăn năn nài xin sự tha thứ, con đã nghe thấy sự hối thúc phải tha thứ cho những anh chị em xúc phạm đến mình, nhờ đó con mới nhận được ơn tha thứ. Không thể chối cãi điều đó, nhưng lạy Chúa, tha thứ hay quên đi những xúc phạm như thể chưa từng bao giờ xảy ra phải chăng không thật đau xót cõi lòng và đôi khi là không thể? Con thú nhận rằng ký ức con vẫn hay giữ mãi những lầm lỗi của tha nhân. Con vẫn nuôi dưỡng những mối ác cảm và hận thù trong tim cũng như tìm cách nguyền rủa anh chị em nào xúc phạm đến mình. Bây giờ, con lại dám xin Chúa tha thứ cho mình sao? Trên đồi Canvê, Chúa đã tha thứ một cách cao cả. Chúa đã tha thứ cho tất cả những ai xúc phạm và đóng đinh Chúa vào thập giá. Ước gì tia sáng, chỉ một tia sáng mẫu gương tha thứ của Chúa thôi chạm đến trái tim con để con có thể hiểu được bài học quên đi và tha thứ như Chúa. Con thú nhận rằng con đã phạm tội. Con không xứng và sẽ chẳng bao giờ xứng đáng với Lời Chúa và bí tích. Nhưng Chúa vẫn triệu hồi con đến đây lắng nghe Sách Thánh để Chúa đốt nóng trái tim con bằng ngọn lửa Lời Chúa. Mặc dầu con bất xứng, Chúa vẫn mời gọi con đến thông chia của ăn thánh. Lạy Chúa, xin thương xót chúng con. Lạy Chúa Kitô, xin thương xót chúng con. Lạy Chúa, xin thương xót chúng con. Amen. Đọc thêm loạt bài tìm hiểu về cử hành Thánh Thể: Bài 8 - Hành động thống hối Bài 7 - Lời chào và lời dẫn nhập đầu lễ Bài 6 - Dấu thánh giá Bài 5 - Cúi chào - hôn kính - xông hương [bàn thờ] Bài 4 - Ca nhập lễ Bài 3 - Cuộc rước nhập lễ Bài 2 - Quy tụ Bài 1 - Cấu trúc thánh lễ   [1] X. Johannes H. Emminghaus, The Eucharist: Essence, Form, Celebration (Collegeville: The Liturgical Press, 1997), 118. [2] X. John Baldovin, “History of the Latin Text and Rite,” trong A Commentary on the Order of Mass of the Roman Missal, ed. Edward Foley (Collegeville: The Liturgical Press, 2011), 121.  [3] Vinhsơn Nguyễn Thế Thủ, Giải Đáp Các Vấn Nạn Về Phụng Vụ (Hà Nội : Nxb. Tôn Giáo, 2001), tập 1, 47-48. [4] Ibid., 48. [5] Ibid., 145-146. [6] X.  Nguyễn Văn Trinh, Phụng Vụ Thánh lễ (knxb, 1999), 221. [7] X. Ibid., 13. [8] Le Gall, La Mess au fil de ses rites (Chambray: C.L.D, 1992), 28. [9] X. Kevin W. Irwin, Responses to 100 Questions on the Mass (Mahwah: Paulist Press, 1999), 46-48. [10] X. J. Gélineau, Họp nhau Cử hành Phụng vụ, tập II (Đồng Nai: Nxb Đồng Nai, 1992), 154. [11] Lawrence J. Johnson, The Mystery of Faith, 14. [12] X. J. Gélineau, Họp nhau Cử hành Phụng vụ, tập II, 154. [13] Adolf Adam, The Eucharist Celebration: The Source and Summit of Faith, trans. Robert C. Schultz (Collegeville: A Pueblo Book/The Liturgical Press, 1994), 23. [14] Ibid., 24. [15] John D. Laurance (ed.), The Sacrment of the Eucharist, 106-107. [16] X. Ibid., 107. [17] Suy tư Thần học và Mục vụ Chuẩn bị cho Đại hội Thánh Thể Quốc tế lần thứ 50 tại Dublin, Ireland (10 – 17/06/2012), số 63. [18] John D. Laurance (ed.), The Sacrment of the Eucharist, 107. [19] X. Ibid. [20] X. Dominic E. Serra, “Theology of the Latin Text and Rite” trong Edward Foley (ed.), A Commentary on the Order of Mass of the Roman Missal, 130. [21] David Coffey, The Sacrament of Reconciliation (Collegeville: The Liturgy Press, 2001), 63-64. [22] Anscar J. Chupungco, OSB, Meditations on the Mass (Quezon: Claretian Publications and Flipside Publishing, 2013), dg. Giuse Phạm Đình Ái, SSS.

Cử hành Thánh Thể: Bài 7 - Lời chào và lời dẫn nhập đầu lễ

WHĐ (19.11.2023) - Ngày 5 tháng 8 năm 2023, Ủy ban Phụng tự Hội đồng Giám mục Việt Nam đã thông báo về chương trình Đào tạo phụng vụ cho Dân Chúa gồm: (1) Thực hành mục vụ và (2) Kiến thức phụng vụ. Để đào sâu hiểu biết về kiến thức phụng vụ, Ủy ban Phụng tự trân trọng giới thiệu loạt bài về cử hành Thánh Thể do linh mục Giuse Phạm Đình Ái, SSS tổng hợp và biên soạn. BÀI 7: LỜI CHÀO – LỜI DẪN NHẬP ĐẦU LỄ I. VĂN KIỆN Dứt ca nhập lễ, linh mục đứng tại ghế, cùng toàn thể cộng đoàn làm dấu thánh giá trên mình. Tiếp đó, linh mục dùng lời chào biểu thị cho cộng đoàn biết sự hiện diện của Chúa. Lời chào của linh mục và câu đáp của cộng đoàn nói lên mầu nhiệm của Hội Thánh được quy tụ. Sau lời chào, linh mục hoặc phó tế hoặc một thừa tác viên giáo dân có thể nói rất vắn tắt dẫn đưa cộng đoàn vào Thánh lễ ngày hôm ấy (Quy chế Tổng quát Sách Lễ Rôma, số 50). II. LỜI CHÀO & Ý NGHĨA A. Ba công thức Sách lễ Rôma hiện nay dự liệu 3 công thức cho chủ tế chọn để chào cộng đoàn: 1) Công thức thứ I: Chúa ở cùng anh chị em  Công thức này nằm trong số những yếu tố cổ xưa nhất của nghi thức nhập lễ và là một câu có xuất xứ từ nhiều đoạn Kinh Thánh:[1] [i] Trong sách Rút (2,4) khi ông Bôat chào những người thợ gặt của ông “Xin Đức Chúa ở cùng các anh”; [ii] Trong sách Sử Biên Niên II (15,2),  Azarias nói với Asa: “Đức Chúa ở cùng anh em”; [iii] Trong sách Thẩm Phán, Thiên Chúa cũng chào Gêđêon: “Đức Chúa ở cùng ông” (Tl 6,12); [iv] Trong Tân Ước, chính thiên thần Gabriel cũng chào Đức Mẹ: “Kính chào bà đầy ơn phúc, Chúa ở cùng bà” (Lc 1,28). Công thức “Ta sẽ ở với ngươi” (Xh 3,12;  18,19; Đnl 20,1; Kh 21,3) vừa là lời cầu chúc vừa là sự cam kết của Chúa hỗ trợ những kẻ thuộc về Ngài.  2) Công thức II:  Nguyện xin ân sủng của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, tình yêu của Chúa Cha và ơn thông hiệp của Chúa Thánh Thần ở cùng tất cả anh chị em (x. 2Cr 13,13) Đây là một công thức phụng vụ được sử dụng từ thời các tông đồ. Nó không những rõ rệt nhắc tới sự hiện diện của Ba Ngôi Thiên Chúa, nhưng còn cho chúng ta biết công việc riêng của mỗi Ngôi. Lời chào chúc này nhắc nhở các tín hữu tham dự: cầu xin sự hiện diện của Thiên Chúa Ba Ngôi; Thánh lễ được dâng lên để tôn vinh Chúa Cha, nhờ lễ tế của Chúa Con, trong sự hiệp thông với Chúa Thánh Thần là Đấng Thánh hóa lễ vật cũng như liên kết mọi người dâng lễ lại với nhau và với Chúa Giêsu làm của lễ thượng tiến Chúa Cha. Ở đây, thánh Phaolô cầu xin sự hiệp nhất của Ba Ngôi Thiên Chúa, là nguồn của mọi sự hiệp nhất, trở thành nguồn hiệp nhất trong đời sống của Hội Thánh.[2] 3) Công thức thứ III: Nguyện xin Thiên Chúa, Cha chúng ta và Đức Giêsu Kitô ban cho anh chị em ân sủng và bình an Một cách tổng quát, đây là công thức thánh Phaolô dùng nhiều lần trong khi mở đầu các bức thư của ngài (x. Rm 1,7; Gl 1,3; 1Cr 1,2; 2Cr 1,2; Ep 1,2; Cl 1,3; 1Tx 1,2; 2Tx 1,2). Lời chúc bình an cũng là một đặc tính trong cách chào chúc của Kinh Thánh còn được lưu giữ tới bây giờ, và đã được chính Chúa Giêsu Phục sinh sử dụng (x. Ga 20, 19). Tuy chỉ nhắc tới Chúa Cha và Chúa Kitô, nhưng theo thánh Phaolô, ân sủng nhiều lần được đồng hóa với Chúa Thánh Thần (Ep 1,3) và bình an cũng là hoa trái của Chúa Thánh Linh (Gl 5,22), cho nên công thức này cũng liên hệ đến Thiên Chúa Ba Ngôi.[3] B. Lời chào của giám mục Nếu là giám mục, chủ tế sẽ chào cộng đồng bằng câu: “Bình an [của Chúa] ở cùng anh chị em” (Chúc anh chị em được bình an) – dân chúng đáp “và ở cùng cha” (Xin chúc cha cũng được như vậy). Lời chào và câu thưa này càng hướng chúng ta về Chúa Giêsu hơn, vì đó chính là câu Ngài chào các tông đồ khi sống lại và hiện ra với các ông (x. Ga 20,19; Lc 24,36). Câu “Bình an của Chúa ở cùng anh chị em” là một công thức được sử dụng bên Antiôkia và Constantinopoli trong khi bên Tây phương và Ai Cập lại dùng công thức “Chúa ở cùng anh chị em.”[4]  Như được ghi trong cuốn Truyền thống Tông đồ, cuộc đối thoại giữa chủ tế và dân chúng: “Chúa ở cùng...” - “Và ở cùng ...” xuất hiện trong Kinh nguyện Thánh Thể hồi thế kỷ IV và cuối cùng được chấp nhận đưa vào phần khởi đầu Thánh lễ. Thánh Gioan Kim Khẩu nói rằng khi tiến vào thánh đường, ngài nói với cộng đoàn: “Bình an cho anh chị em” và dân chúng đáp lại: “Và ở cùng thần trí của cha.”[5] C. Chúa ở cùng anh chị em   Công thức “Chúa ở cùng anh chị em” không đơn giản chỉ là một lời chào mà còn là một lời cầu xin, một lời chúc / một lời mời nhằm kêu xin Chúa ở với cộng đoàn, cũng là chúc cho điều đó xảy ra cho nên chính xác hơn phải nói là “Xin Chúa ở cùng anh chị em.”[6]   Đọc công thức “Chúa ở cùng anh chị em”, linh mục chủ tế “nhìn nhận rằng mình đang đứng trước một dân thánh, tập họp nhân danh Chúa Kitô và Chúa Kitô cũng hiện diện với họ.”[7] Đây không phải là một công thức bình thường, nhưng diễn tả mầu nhiệm Chúa Giêsu là Emmanuel, “Thiên Chúa ở giữa chúng ta.” Mở đầu Tin Mừng theo thánh Matthêu, tác giả đã nhấn mạnh đến mầu nhiệm Chúa Kitô: “Người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là 'Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta'.” Kết thúc Tin Mừng, thánh sử lại khẳng định mầu nhiệm này một lần nữa: “Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28,20). Hai lần xác quyết như vậy được coi như hai trụ cột ở hai bên từ đó làm nên một nhịp cầu để cộng đoàn có thể bước đi trên đó từ lúc Chúa Giêsu giáng sinh cho đến cuộc phục sinh của Ngài. Cũng vậy, khi đưa mầu nhiệm Emmanuel vào lúc mở đầu và kết thúc Thánh lễ, phụng vụ muốn khẳng định rằng toàn bộ cử hành Thánh lễ được thiết lập trên nền tảng Emmanuel 'Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta'; và cộng đoàn, một khi đã được thay hình đổi dạng trong Nhiệm Thể Chúa Kitô, đến lượt mình, cũng sẽ trở thành Emmanuel cho thế giới.[8]  Lời chào đầu lễ mang thể thức đối thoại giữa chủ tế và cộng đoàn không phải là lời chào xã giao ngoài xã hội. Nó mang ý nghĩa sâu đậm hơn là tình cảm bạn hữu, thân quen, thân thuộc... giữa người này với người kia và những lời chúc hay ý muốn tốt lành dành cho nhau.[9] Đây là cuộc đối thoại giữa mục tử và đoàn chiên của ngài, giữa Chúa Kitô và dân tư tế của Ngài, giữa vị tư tế hành động nhân danh Chúa Kitô và Dân Thánh mà cùng với họ và cho họ mà vị tư tế hiến dâng hy lễ hằng sống và thánh hiện lên Chúa Cha.[10] Mặt khác, nhờ trung gian của thừa tác viên mà Thiên Chúa được ban cho họ.[11] Đây cũng lời loan báo và mong ước rằng mọi người sẽ thực sự cảm nghiệm được sự hiện diện và quyền năng của Chúa Kitô đang ở giữa cộng đoàn, nghĩa là ở giữa những người đã được Chúa Kitô quy tụ trong Hội Thánh. Vì vậy, lời chào này không những nói lên mầu nhiệm Chúa Kitô đang hiện diện mà còn nói lên mầu nhiệm cộng đoàn Hội Thánh được quy tụ (QCSL 50).[12]   D. Và ở cùng cha  Câu đáp “Và ở cùng cha” của cộng đoàn phụng vụ là một kiểu nói quen thuộc trong những lời chúc tụng của Do Thái giáo đã được Kitô hóa. Chúng ta tìm thấy những kiểu nói tương tự trong các thư của thánh Phaolô (2Tm 4,22; x.. Plm. 25; Gl 6,18; Pl 4,23).[13] Từ thời cổ, câu đáp “và ở cùng thần trí cha” (Et cum spiritu tuo) đã được thêm vào và nó có ý nghĩa thiêng liêng hơn. Ngay từ thế kỷ V, Narsai đã giải thích trong bài giảng số 17 rằng lời đáp “và ở cùng thần trí cha” không phải nói đến linh hồn hay sinh khí của linh mục nhưng quy chiếu về Chúa Thánh Thần mà ngài đã lãnh nhận qua việc đặt tay của Đức Giám mục trong ngày chịu chức.[14] Qua lời đáp “và ở cùng thần trí cha”: - Mọi người cầu chúc vị chủ tế nhận được sự hỗ trợ từ ân huệ của Thần Khí và Thiên Chúa. Ngài là thừa tác viên đã lãnh nhận Thánh Linh của Thiên Chúa vào trong tâm trí mình trong ngày chịu chức linh mục và nhờ đó trở thành “người tôi tớ đặc biệt của Chúa Kitô và người quản lý các mầu nhiệm của Thiên Chúa” (1Cr, 4,1; x. 1Tm 4,14; 2Tm 1,16);[15] - Như một sự đồng tâm nhất trí của cộng đoàn đối với công việc của tư tế (J.A. Jungmann, SJ); - Với dụng ý rằng: vị chủ tế chỉ có thể cử hành Thánh lễ nhờ sự thúc đẩy và nhờ quyền lực của Chúa Thánh Thần, “Đấng liên kết với thần trí Ngài” (x. Rm 8,16);[16] III. LỜI DẪN NHẬP VÀO THÁNH LỄ Mục đích của phần dẫn nhập này là: [i] Giúp cộng đoàn trở nên Nhiệm Thể duy nhất của Chúa Kitô một cách trọn vẹn hơn, một cộng đoàn được quy tụ trong Chúa Thánh Thần và để phụng thờ Thiên Chúa Cha; [ii] Là một cơ hội thích hợp để hướng tâm trí người dự lễ về ý nghĩa cử hành, về tinh thần của mùa lễ, ngày lễ (dựa chủ yếu trên kinh nhập lễ hay ca nhập lễ), có thể nói đôi nét về vị thánh mừng kính hôm ấy nhưng không phải là thời gian để kể chi tiết về cuộc sống và cái chết của ngài; [iii] Là lúc để định hướng việc cử hành và tạo cho bầu khí ngày lễ một sắc thái cá biệt; [iv]] Là thời điểm có thể nhắc qua sơ qua chủ đề của Phụng vụ Lời Chúa sẽ được trình bày trong bài giảng.[17]   Trong thực hành, không chỉ linh mục, mà ngay cả phó tế hay một thừa tác viên khác cũng có thể nói lời dẫn nhập (x. NTTL 3; QCSL 31, 50, 124), nhưng luôn luôn phải thật ngắn gọn. Vì vậy, tốt nhất nên dọn sẵn lời dẫn nhập. IV. SUY NIỆM[18] “Chúa ở cùng anh chị em”. Ôi lạy Chúa Giêsu, đây là lời vị chủ tế chào đón chúng con, với lời này, Chúa đã ân cần quy tụ chúng con vào cử hành Thánh lễ. Đây là lời chào, nhưng không giống như bất cứ lời chào xã giao bình thường nào, lời chào này loan báo rằng Chúa đang ở giữa chúng con. Đối với một số người, lời chào này chất chứa bao hy vọng, vui tươi và an lành. Đối với những người đang u buồn và đau khổ, lời chào này trở thành niềm an ủi và động viên nâng đỡ họ. Lạy Chúa, Chúa ở với chúng con và đó là quan trọng, là tất cả đối với chúng con. Bởi vì Chúa ở với chúng con nên chúng con là Hội thánh của Chúa: chúng con là Hội thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền được quy tụ ở địa điểm phụng tự này. Vì nơi nào có hai hay ba người họp lại nhân danh Chúa, thì lạy Chúa, Chúa sẽ ở ngay đó với họ. Đây thật là một thông tuệ sâu sắc biết bao về đặc nét của một cộng đoàn phụng vụ Thánh Thể. Sự hiện diện của Chúa đã thiết lập chúng con thành một cộng đoàn phụng tự mà Thiên Chúa đã “kêu gọi ra khỏi nơi tăm tối mà vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền”. Không có Chúa, chúng con sẽ đứng trước ngai Thiên Chúa mà không có danh phận gì, không dám tin chắc được lắng nghe. Đoàn dân quy tụ trong ngôi nhà thờ chính tòa nguy nga rộng lớn là Hội thánh hữu hình của Chúa, đặc biệt khi đức giám mục chủ tế tại bàn thờ cùng với linh mục đoàn cũng như với sự tham gia tích cực của dân chúng. Đó là sự quy tụ bày tỏ sự hiển hiện cách đầy đủ hơn Hội thánh của Chúa, một Hội thánh rộng lan khắp thế giới. Thế nhưng, cộng đoàn tại ngôi nhà nguyện nhỏ nhé ở những miền làng quê heo hút, cách xa trung tâm giáo xứ hay thành phố cũng vẫn đại diện cho Hội thánh hoàn vũ, bởi vì trong sự hợp nhất và bằng thẩm quyền của vị giám mục, họ vẫn được quy tụ trong danh Chúa. Họ gánh vác bổn phận mà Chúa đã đặt để trên toàn thể Hội thánh, đó là bổn phận cầu nguyện cho toàn thế giới. Họ tuy chỉ là một nhúm nhỏ, nhưng tâm hồn và bàn tay họ cũng chứa đựng đầy rẫy mối bận tâm của Hội thánh đối với nhân loại, đối với quốc gia và đối với toàn cõi địa cầu. Lạy Chúa, khi Chúa bao bọc chúng con trong vòng tay của Chúa, thì mọi khác biệt giữa con người với nhau liền tan biến. Cộng đoàn giàu có hay nghèo nàn, ở thành thị hay thôn quê, nhỏ bé hay lớn mạnh: những khác biệt như thế sẽ không còn nữa. Chúng con là một, Hội thánh duy nhất, thánh thiện công giáo và tông truyền đang phụng thờ nhân danh Chúa và theo mệnh lệnh của Chúa. Amen. Đọc thêm loạt bài tìm hiểu về cử hành Thánh Thể: Bài 8 - Hành động thống hối Bài 7 - Lời chào và lời dẫn nhập đầu lễ Bài 6 - Dấu thánh giá Bài 5 - Cúi chào - hôn kính - xông hương [bàn thờ] Bài 4 - Ca nhập lễ Bài 3 - Cuộc rước nhập lễ Bài 2 - Quy tụ Bài 1 - Cấu trúc thánh lễ [1] Lawrence J. Johnson, The Mystery of Faith: A Study of the Structural Elements of the Order of the Mass (Washington DC:  FDLC, NE, 2003), 10. [2] James P. Moroney, The Mass Explained (New Jersey: Catholic Book Publishing Corp., 2008), 44. [3] Phan Tấn Thành, Cử hành Bí tích Tình yêu (Sài Gòn: Học Viện Đaminh, 2012), 139-140. [4] Robert Cabié, “The Eucharist,” trong A. G. Martimort, The Church at Prayer (Collegeville: The Liturgical Press, 1992), 2:50. [5] PG 57:385, trích lại trong Paul Turner, At the Supper of the Lamb, 7. [6] J. Gélineau, Họp nhau Cử hành Phụng vụ, tập II (Đồng Nai: Nxb. Đồng Nai, 1992), 246. [7] A. M. Roguet, Tìm hiểu Thánh lễ, 21. [8] Lucien Deiss, The Mass (Collegeville: The Liturgical Press, 1992), 18-19.   [9] X. Johannes H. Emminghaus, The Eucharist: Essence, Form, Celebration (Collegeville: The Liturgical Press, 1997), 114. [10] James P. Moroney, The Mass Explained, 43. [11] Le Gall, La Mess au fil de ses rites (Chambray: C.L.D, 1992), 26. [12] X. Phan Tấn Thành, Cử hành Bí tích Tình yêu, 138.  [13] Anscar J. Chupungco, “The ICEL 2010 Translation” trong Foley Edward (ed), A Commentary on the Order of Mass of the Roman Missal (Collegeville:  The Liturgical Press, 2011), 137-138. [14] Narsai of Nisibis, Hom. 17, ed. R. H. Connolly, trích lại trong Paul Turner, The Supper of the Lamb, 7 và trong Robert Cabié, “The Eucharist”, 2: 51. [15] X. Johannes H. Emminghaus, The Eucharist: Essence, Form, Celebration, 115. [16] A. M. Roguet, Tìm hiểu Thánh lễ, 21. [17] X. Johannes H. Emminghaus, The Eucharist: Essence, Form, Celebration, 116; J. Gélineau, Họp nhau Cử hành Phụng vụ, tập II, 157. [18] Anscar J. Chupungco, OSB, Meditations on the Mass (Quezon: Claretian Publications and Flipside Publishing, 2013), dg. Giuse Phạm Đình Ái, SSS.

Chương trình Khóa đào tạo thừa tác viên Thánh Thể ngoại lệ năm 2023

KHÓA ĐÀO TẠO THỪA TÁC VIÊN THÁNH THỂ NGOẠI LỆ NĂM 2023 THỜI BIỂU CỤ THỂ Thứ Ba ngày 28/11/2023 08g00 : Tập trung – ghi danh tại Trung Tâm Mục Vụ 09g00 – 09g30: Đức Cha khai mạc 09g30 – 10g15: Tiết 1 10g30 – 11g15: Tiết 2 11g30: Ăn Trưa – nghỉ trưa 14g00 – 14g45: Tiết 3 15g00 – 15g45: Tiết 4 16g00 – 16g45: Tiết 5 17g30: Ăn chiều 19g15: Thánh Lễ 20g00: Hội thảo 21g30: Nghỉ đêm Thứ Tư ngày 29/11/2023 05g00: Thức dậy 05g30: Kinh Sáng 06g30: Ăn sáng 07g30 – 08g15: Tiết 6 08g30 – 09g15: Tiết 7 9g30 – 10g00: Ôn hát 10g00: Thánh Lễ tạ ơn - Trao thẻ TTV 11g30: Ăn trưa – chia tay   Lưu ý: 1.      Quý cha có nhu cầu, xin đăng ký trước ngày 15/11/2023. 2.      Khi đăng ký, xin ghi đầy đủ: Tên thánh, họ và tên, ngày tháng năm sinh của học viên, giáo họ - giáo xứ. 3.      Quý vị nào cần gia hạn thẻ TTV, xin báo trước kèm theo danh sách như đăng ký tham dự khóa học. 4.      Kinh phí: Mỗi tham dự viên đóng 200.000đ (tiền ăn và tài liệu). Bắc Ninh, ngày 25 tháng 10 năm 2023 Linh mục phụ trách Giuse Nguyễn Văn Phong

Bài hát cộng đồng Chúa nhật 34 Thường niên năm A - Chúa Giêsu Kitô Vua Vũ Trụ

WHĐ (01.11.2023) – Nhằm thực hiện việc hát cộng đồng trong phụng vụ, Ủy ban Thánh nhạc trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam đề nghị những bài hát sau đây cho Lễ Chúa nhật 34 Thường niên năm A - Chúa Giêsu Kitô Vua Vũ Trụ.Tải file PDF về tại đây!ỦY BAN THÁNH NHẠCBÀI HÁT GỢI ÝCHÚA NHẬT XXXIV THƯỜNG NIÊN A CHÚA GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ TỰA BÀITÁC GIẢNGUỒN / IMPRIMATURNHẬP LỄ1. HOAN HÔ VUA GIÊSUPhạm Liên HùngTGP. Sài Gòn, 15.12.20152. ĐẾN TRƯỚC NHAN NGÀINgọc LinhTGP. Sài Gòn, 11.02.20183. CON CHIÊN ĐÃ BỊ GIẾTXuân ThảoTGP. Sài Gòn, 06.06.2002TIẾN LỄ1. LẠY CHÚA XIN CHO LỜI CONVinh HạnhTCVN1 trang 2322. DÂNG LÊN CHÚADuy ThiênTCVN1 trang 2183. CỦA LỄ ĐẦU MÙAViết ChungGP. Phan Thiết, 13.03.2016HIỆP LỄ1. NGÀI LÀ THIÊN CHÚA (TE DEUM)Hải LinhGP. Nha Trang, 20052. GIÊSU VUA MUÔN VUAHuyền LinhTCVN1 trang 2643. MUÔN LẠY VUA CỨU TINHKim LongGP. Phú Cường, 29.04.2001KẾT LỄ1. HỒNG ÂN THIÊN CHÚANguyễn Khắc TuầnTCVN1 trang 662. XIN NGỢI KHEN CHAThành TâmTGP. Sài Gòn, 11.02.20183. CẢM TẠ ƠN CHÚAĐàm Ninh HoaTCVN2 trang 34 NHẬP LỄ:1. Hoan Hô Vua Giêsu1. Nào ta đến để suy tôn Chúa là Vua, Chúa thực là Vua, chính Người là Vua. Nào ta đến để tung hô Chúa là Vua, Chúa thực là Vua, Chúa là Vua các Vua.2. Nguyện xin Chúa làm Vua trong suốt đời con, giữ gìn lòng con sáng tựa lòng son. Nguyện xin Chúa chỉ huy tâm trí của con, Chúa đừng bỏ con, xin đừng xa cách con.3. Nào ta đến để dâng lên khúc đàn ca, kết ngàn cành hoa dâng mừng Vua ta. Nào ta đến để dâng lên Chúa hồn ta, ước vọng đời ta, vui buồn năm tháng qua.ĐK. Hoan hô Vua Giêsu, chào mừng Đấng Cứu Thế! Hoan hô Vua Giêsu, chào mừng Chúa Kitô! Hoan hô Vua muôn Vua, chào mừng Chúa các Chúa! Bao nhiêu câu tung hô, chào mừng Chúa Kitô!2. Đến Trước Nhan NgàiĐK. Hãy đến trước nhan Ngài, hồn ơi reo lên ý thơ, đàn ơi vang lên tiếng tơ ca mừng Vua chí thánh. Hãy đến trước nhan Ngài, cùng tôn vinh Thiên Chúa ta, là Vua trên muôn các Vua, danh Ngài luôn vững bền.1. Hãy ca khen Ngài, tình Chúa thực khôn sánh, trung tín vượt ngàn mây, công lý vững bền. Nguồn suối hồng ân chan chứa mọi nơi.2. Hỡi muôn tâm hồn đặt vững niềm tin Chúa, Chúa sẽ chẳng bỏ rơi, Chúa sẽ chẳng rời. Ngài mãi một niềm ưu ái chở che.3. Con Chiên Đã Bị GiếtĐK. Con chiên đã bị giết nay xứng đáng lãnh nhận thần tính uy quyền, khôn ngoan, sức mạnh, danh dự, vinh quang. Kính dâng Người, dâng Người vinh dự quyền năng, dâng Người vinh dự quyền năng đến muôn thuở, muôn muôn đời.TK. Tâu Thượng Đế xin ban quyền bính Ngài cho vị Tân Vương, trao công lý Ngài vào tay Thái Tử. TIẾN LỄ:1. Lạy Chúa Xin Cho Lời ConĐK. Lạy Chúa xin cho lời con nguyện cầu, tựa hương thơm bay lên tôn nhan Chúa. Lạy Chúa đây tay con dâng lên cao, tựa lễ vật dâng chiều hôm.1. Lạy Chúa xin giữ miệng con đây, nguyện xin canh phòng lưỡi con đây. Xin Chúa đừng để lòng trí con vấn vương mùi đời.2. Lạy Chúa xin hãy đốt lửa yêu Chúa trong tâm hồn chúng con. Nguyện Chúa cho lòng chúng con bầng bầng cháy lên ngọn lửa yêu, lửa yêu thương vĩnh viễn.2. Dâng Lên ChúaĐK. Dâng lên Chúa bánh miến và rượu nho khiết tinh, góp về từ muôn cánh đồng dân Chúa. Dâng lên Chúa lễ thánh là Con Cha chí nhân, như khi xưa Người dâng hiến cho nhân trần.1. Như trầm hương bay lên trước toà Thiên Chúa, như lời kinh vang lên trước ngai toà cao. Con thành tâm xin Chúa thương nhận lễ vật, sai sứ thần dâng về trước Thiên Nhan.2. Đây đời con xin dâng trước toà cao sáng, xác hồn con dâng lên với bao buồn vui. Con thành tâm dâng hiến trên bàn thờ này, xin chúc lành thương nhận lễ con dâng.3. Của Lễ Đầu MùaLà (a) đây của lễ con dâng. (A) Là (a) đây của lễ con dâng, lễ (a) đây thành tâm, thành tâm. Xin dâng lên của lễ đầu mùa, hoa thơm trái chín (ơ) mong chờ bấy nay. Niềm tin nuôi nấng (ơ) ngày qua ngày. Ơn trên Chúa xuống (ơ) tràn đầy khắp nơi, Chúa thương xin Chúa (ơ) nhận lời. Chúa thương xin (ơ) Chúa nhận lời.Là (a) đây của lễ con dâng. (A) Là (a) đây của lễ con dâng, lễ (a) đây thành tâm, thành tâm. Xin dâng lên của lễ đầu mùa, sương phơi nắng dãi (ơ) mịt mờ tháng năm. Mồ hôi đong với (ơ) mừng lệ mừng. Lao tâm khổ trí (ơ) cùng ngần ấy thôi. Chúa thương xin Chúa (ơ) nhận lời. Chúa thương xin (ơ) Chúa nhận lời.Để kết: Là (a) đây của lễ con dâng. (A) Là (a) đây của lễ con dâng, lễ (a) đây thành tâm. Của lễ con dâng thành tâm. Của lễ con dâng thành tâm. Của lễ, của lễ con dâng, của lễ tâm thành. HIỆP LỄ:1. Ngài Là Thiên Chúa (Te Deum)A. Ngài là Thiên Chúa muôn dân ca tụng, Ngài là thượng đế muôn nước kính tôn. Ngài là Cha vạn thuở, hoàn vũ khâm sùng. Kê-ru-bim và Xê-ra-phim trên thiên quốc cất tiếng đồng hô chúc: Thánh thay! Thánh Thánh thay! Thánh Thánh Thánh thay! Trời đất đầy oai danh Ngài. Tông đồ đoàn vinh hạnh. Danh bộ các tiên tri. Hội Thánh Nhân, Thánh Nhân tử đạo. Thảy đều tán dương Ngài. Tán dương ngài.B. Trần gian thiên hạ khắp nơi. Thánh Hội truyền bá sáng ngời Ngôi Cha. Ngôi Con duy nhất quả là đáng kính. Đức Thánh Linh ấy chính thần thông. Hỡi Đức Kitô Vua oai phong. Chúa Con muôn đời suy tôn. Chẳng nề xuống cung lòng Trinh Nữ. Thắng tử thần và mở thiên cung. Bên hữu Cha ngự trị uy hùng, rất uy hùng. Vậy nên chúng tôi thiết tha, thiết tha khẩn cầu.C. Xin Ngài nâng đỡ bầy tôi. Xin Ngài nâng đỡ bầy tôi. Nhờ bảo huyết (ư) cứu độ rồi. Được cùng các Thánh muôn muôn đời vinh quang. Xin Ngài nâng đỡ bầy tôi. Xin Ngài nâng đỡ bầy tôi. Nhờ bảo huyết (ư) cứu độ rồi. Được cùng các Thánh muôn muôn đời vinh quang. Muôn muôn kiếp vinh quang.2. Giêsu Vua Muôn VuaĐK. Ôi Giêsu! Chúa Giêsu là Vua, Chúa muôn thuở là Vua. Ôi Giêsu! Khi nghe tên thánh Chúa Giêsu các tầng trời bừng sáng, các tà thần chạy trốn, khắp trái đất khiếp run. Ôi Giêsu! Nơi thiên cung tiếng hát vang hô, nơi dương gian gối uốn lạy thờ: thờ lạy Chúa Giêsu, Người là Chúa các chúa. Ôi Giêsu! Chúa Giêsu là Vua, Chúa muôn thuở là Vua muôn vua.TK. Nhìn về phía thánh cung nến đèn lênh láng sáng, hương trầm nghi ngút bay, đàn ca vang réo rắt. Chúa Giêsu ngự đây, trái tim tôi bừng say, tôi thờ lạy Chúa muôn loài, tôi thờ lạy Chúa các chúa. Chúa Giêsu là Vua, Chúa muôn thuở là Vua, nhưng lòng Chúa không bến bờ, tự hiến thân trên bàn thờ.3. Muôn Lạy Vua Cứu TinhMuôn lạy Vua nhân lành, Vua Cứu Tinh. Rầy Ngài ngự bên Ngôi Cha ngợp quang ánh giữa chư Thánh. Này toàn cầu tôn vinh, hoà muôn kinh xin hát kính, nghiêng mình chúc uy linh vương quyền Ngài rất trọng đại. Đấng cứu độ từ ái của muôn loài. Hy sinh thân mình rửa sạch tội khiên cho nhân gian phúc bình yên. Mong sao nay người người từ muôn nơi qua ngàn đời kết lời và khôn ngơi ca tụng Ngài cùng đất trời. (Rạng danh Con Chúa chí ái, Đấng đã giáng thế cứu rỗi ủi an muôn người. Xin hãy hiển trị khắp hoàn vũ với cung trời tới muôn nơi) Rạng danh Con Chúa chí ái, Đấng đã giáng thế cứu rỗi ủi an muôn người. Xin hãy hiển trị khắp hoàn vũ với cả cõi trời cao sáng qua muôn nơi. Xin hãy cai trị khắp cả thế giới với muôn tầng trời. Hiển trị. (hãy cai trị cõi trời, Xin hiển trị, Xin hiển trị khắp cả) Xin hiển trị khắp hoàn vũ và ngàn tầng trời mọi nơi. (Rạng danh Con Chúa, Rạng danh Con Chúa) Rạng danh Con Chúa chí ái cứu rỗi ủi an muôn người (hiển trị mọi nơi). Chúa hiển trị ngàn kiếp (hiển trị, Xin hãy hiển trị khắp trần) Xin hãy hiển trị khắp hoàn vũ, xin hãy hiển trị khắp thế gian và xin thống trị cung trời. Sáng danh Chúa thống lãnh khắp mọi nơi. Vinh danh Con Vua Trời đã ra đời cứu độ ủi an chúng nhân khắp nơi. (Rạng danh Con Chúa chí ái, Đấng đã giáng thế cứu rỗi ủi an muôn người) Vinh dự, vinh dự, vinh dự dâng Vua Giêsu Kitô, xưa chính Ngài đã đổ máu mình trên đồi Canvê chuộc cả thế giới (Xin thống trị cả thế trần) Chúa thống trị khắp thế trần, Chúa thống trị cả thế giới, cả thế giới. Ngài thống lãnh cả thế giới. Chúa thống lãnh khắp thế giới, Chúa thống trị thế giới với cả cõi trời. Hiển danh Chúa đến muôn đời. KẾT LỄ:1. Hồng Ân Thiên ChúaÐK: Hồng ân Thiên Chúa bao la, muôn đời con sẽ ngợi ca ơn Người.1. Qua bao nhiêu dòng đời dưới thế, qua bao nhiêu thế hệ dương gian. Tung hô chân lý cao quang, miệng con theo với cung đàn hoan ca.2. Vinh danh Cha và Ngôi Con Chúa, với Thánh Linh không thuở trước sau, Ba Ngôi nguyên lý cao sâu, thời gian không chút phai màu vinh hoa.2. Xin Ngợi Khen ChaĐK. Chúng con xin ngợi khen Cha, chúng con xin tạ ơn Người. Bây giờ và mãi mãi Alleluia.1. Vì những hồng ân Chúa thương ban tràn lan. Vì những kỳ công Chúa ra tay oai hùng.2. Vì những tội ta Chúa khấng thương tha thứ. Vì mãi về sau Chúa vẫn yêu thương hoài.3. Vì những lầm than Chúa cất xa đời ta. Vì những niềm vui Chúa thương ban đêm ngày.4. Vì những ngày xuân có muôn hoa tươi thắm. Vì những chiều thu lá cây rơi âm thầm.3. Cảm Tạ Ơn Chúa  ĐK. Đến muôn đời con cảm tạ ơn Chúa, đến muôn đời con ngợi khen danh Chúa (đến muôn đời) Muôn muôn đời con ca vang tình thương Chúa, và mãi mãi con nhớ công ơn Ngài.1. Vì tình yêu bao la Chúa nâng đỡ con như phượng hoàng tung đôi cánh. Chúa dắt dìu con đi, trong ánh sáng Ngài hạnh phúc nào hơn.2. Vì tay Chúa công minh luôn gìn giữ khỏi ác thù. Và lạy Chúa nhân từ xin giơ tay luôn bênh đỡ. Ngài giữ con yên hàn vui sống trên thế trần. Nguyện mến yêu thành tâm mong ngày hưởng thiên đàng vinh quang.3. Vì tình yêu bao la Chúa gìn giữ con qua bao hiểm nguy, con vui sướng. Đôi mắt lệ yêu thương con hiến dâng Ngài êm ái nào hơn.4. Tình yêu Chúa khoan dung đã lượng thứ bao lỗi lầm. Ngài đã đoái thương nhìn trên tôi tớ bao năm tháng. Lòng mến yêu chân thành dâng Chúa trót tâm tình. Tha thiết trong niềm tin mong đền đáp ân tình vô biên.5. Dù đời con thương đau, sống bên Chúa luôn con cậy trông nơi danh Chúa. Chúa đoái nhìn xem con trong lúc vui buồn, an ủi nào hơn.

5 Tháng Tám, 2023
ĐĂNG KÝ NHẬN TIN